Quyển 3 tt



- Lại nữa A Nan! Sao nói Thập Bát Giới vốn là Như Lai Tạng, cũng là diệu Tánh Chơn Như?
l. NHĂN CĂN, SẮC TRẦN, NHĂN THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH
- A Nan! Như ngươi đă rơ, nhăn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh ra nhăn thức. Vậy thức này là từ nhăn căn ra, lấy nhăn căn làm giới; hay từ sắc trần ra, lấy sắc trần làm giới?
- A Nan, nếu từ nhăn căn ra mà chẳng có Sắc Không th́ chẳng thể phân biệt, dẫu cho có cái thức của ngươi cũng chẳng dùng được. Sự thấy của ngươi chẳng phải xanh, vàng, đỏ, trắng, chẳng thể nêu ra, vậy từ đâu để lập giới?
- Nếu từ sắc trần ra, hư không chẳng phải sắc trần th́ thức ngươi phải diệt, sao được biết tánh hư không? Nếu lúc sắc trần biến đổi, thức ngươi cũng biết sắc trần biến đổi, mà thức ngươi chẳng biến, vậy giới từ đâu mà an lập? Theo sự biến đổi là biến đổi, giới tướng vốn chẳng có; chẳng biến đổi th́ thường c̣n, thức đă từ sắc trần ra, lẽ ra chẳng biết được chỗ hư không?
- Nếu do căn trần cộng sanh cái giới ở giữa, khi căn trần hợp lại th́ chẳng thể lập giới, tức là ĺa trung; khi ĺa căn th́ phải hợp trần, ĺa trần th́ phải hợp căn, vậy thể tánh lẫn lộn, làm sao thành giới?
- Nên biết, nhăn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh nhăn thức giới, ba chỗ đều không tức nhăn căn, sắc trần và nhăn thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
|
LƯỢC GIẢI Thập Bát Giới này chỉ phá lục thức, nên nói Thức này chẳng từ Nhăn ra để làm giới, v́ thức chủ phân biệt, nếu chẳng có Sắc, Không th́ chẳng thể phân biệt. Cũng chẳng từ Sắc ra để làm giới, v́ sắc có biến diệt, thức chẳng biến đổi, nếu chỉ từ Sắc ra th́ chẳng thể phân biệt hư không. Cũng chẳng từ Nhăn và Sắc cộng sanh làm giới, v́ nhăn th́ có biết, sắc th́ vô tri, tri và vô tri hai cái đối nghịch, làm sao mà hợp? Nếu hợp th́ từ đâu mà lập giới? Giới chính giữa đă chẳng có, nên nói Ĺa Trung. Nếu nói ĺa căn trần mà sanh thức, th́ ĺa căn phải hợp với trần, ĺa trần phải hợp với căn, vậy thức thuộc bên nào? Nên nói thể tánh lẫn lộn, ba chỗ đều sai, giới làm sao an lập? *****
|
2. NHĨ CĂN, THANH TRẦN, NHĨ THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH.
- A Nan! Như ngươi đă rơ, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh ra nhĩ thức. Vậy thức này từ nhĩ căn ra, lấy nhĩ căn làm giới; hay từ thanh trần ra, lấy thanh trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ nhĩ căn ra, mà chẳng có hai tướng động tịnh th́ chẳng thành cái biết của nhĩ căn, tức chẳng có biết, biết c̣n chẳng có, vậy cái thức là h́nh tướng ǵ?
- Nếu do lỗ tai nghe th́ lúc chẳng có động tịnh, cái nghe chẳng thành, chỉ có h́nh tướng của lỗ tai, cũng như sắc trần tiếp xúc với thanh trần, cả hai đều chẳng có thức để phân biệt th́ nhĩ thức giới từ đâu mà lập?
- Nếu từ thanh trần ra, nhĩ thức do thanh trần mà có, th́ chẳng liên quan ǵ đến cái nghe, chẳng nghe th́ cũng chẳng biết tướng thanh trần ở đâu. Lại, nếu nhĩ thức từ thanh trần ra dầu cho thanh trần do cái nghe mà có tướng, th́ cái nghe phải nghe được nhĩ thức, nếu chẳng nghe được th́ chẳng phải là giới, nếu nghe được th́ thức cũng đồng như thanh trần, và thức đă là sở nghe th́ ai biết nghe cái thức? C̣n nếu chẳng biết th́ đồng như cỏ cây. Chẳng lẽ thanh trần và cái nghe lẫn lộn, thành giới ở giữa? Giới chính giữa đă chẳng có, tướng trong và ngoài từ đâu mà lập?
- Nên biết, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh nhĩ thức giới, ba chỗ đều không, tức nhĩ căn, thanh trần và nhĩ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
3. TỶ CĂN, HƯƠNG TRẦN, TỶ THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH
- A Nan, như ngươi đă rơ, tỷ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh ra tỷ thức. Vậy thức này từ tỷ căn ra, lấy tỷ căn làm giới; hay từ hương trần ra, lấy hương trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ tỷ căn ra, th́ trong tâm ngươi lấy ǵ làm tỷ căn? Lấy cái mũi bằng thịt hay lấy tánh ngửi biết?
- Nếu lấy cái mũi bằng thịt này th́ chất thịt thuộc thân căn, thân biết tức là xúc giác, gọi là thân th́ chẳng phải tỷ căn; gọi là xúc giác tức là ngoại trần, vậy tỷ căn c̣n chẳng có tên gọi, làm sao lập giới?
- Nếu lấy tánh ngửi biết làm tỷ căn, th́ trong tâm ngươi lấy ǵ làm cái có ngửi biết? Nếu lấy lỗ mũi bằng thịt này, th́ cái biết của da thịt là xúc trần chứ chẳng phải tỷ căn; nếu lấy hư không làm tánh ngửi biết, th́ hư không tự biết, c̣n da thịt lẽ ra chẳng biết, thế th́ hư không là ngươi, thân ngươi chẳng có biết th́ hiện nay ngươi cũng chẳng c̣n ở đây nữa.
- Nếu lấy hương trần làm tánh ngửi biết, th́ cái biết thuộc về hương trần, có liên quan ǵ đến ngươi?
- Nếu các mùi thơm thối ắt phải từ tỷ căn ra, th́ mùi thơm, thối chẳng từ cây y lan và cây chiên đàn ra, khi hai mùi đó chẳng đến, ngươi tự ngửi tỷ căn xem là thơm hay thối? Thối th́ chẳng thơm, thơm th́ chẳng thối, nếu cả hai đều ngửi được, th́ một ḿnh ngươi phải có hai tỷ căn, và nay hỏi đạo với ta phải có hai A Nan, vậy ai là thể của ngươi? C̣n nếu tỷ căn là một, thơm thối không hai, th́ thối đă thành thơm, thơm phải thành thối, hai tánh đă chẳng có, giới từ đâu lập?
- Lại như con mắt có thấy mà chẳng tự thấy mắt. Cũng vậy, nếu thức do hương trần ra, th́ đáng lẽ chẳng biết được hương trần. Nếu biết được th́ chẳng phải do hương trần ra; nếu chẳng biết th́ lại chaüng phải là tỷ thức.
- Hương trần chẳng phải nhờ ngửi biết mới có th́ cái giới của hương trần chẳng thành; thức chẳng biết hương trần th́ giới chẳng thể do hương trần mà lập, đă chẳng có giới chính giữa th́ chẳng thành trong ngoài, và tất cả những ǵ ngửi được đều là hư vọng.
- Nên biết, tỷ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh tỷ thức giới, ba chỗ đều không, tức tỷ căn, hương trần, tỷ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
4. THIỆT CĂN, VỊ TRẦN, THIỆT THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH
- A Nan! Như ngươi đă rơ, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh ra thiệt thức, vậy thức này từ thiệt căn ra, lấy thiệt căn làm giới; hay từ vị trần ra, lấy vị trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ thiệt căn ra, th́ các thứ trên thế gian như mía ngọt, mơ chua, hoàng liên đắng, muối mặn, tế tân, gừng, quế th́ cay, tất cả đều chẳng mùi vị, ngươi tự nếm lưỡi là ngọt hay đắng? Nếu tánh của thiệt căn là đắng th́ ai biết nếm thiệt căn? Thiệt căn chẳng tự nếm th́ lấy ǵ để biết? Tánh của thiệt căn chẳng phải đắng, vị trần cũng chẳng tự ra, làm sao lập giới?
- Nếu từ vị trần ra, thức đă là mùi vị th́ cũng đồng như thiệt căn, chẳng thể tự nếm, làm sao biết được là mùi vị hay chẳng phải mùi vị? Lại các mùi vị chẳng từ một vật mà ra, mùi vị đă do nhiều thứ sanh ra, th́ thức cũng phải có nhiều thể. Thể của thức nếu một, ắt phải do một vị trần sanh ra, th́ khi các vị mặn, ngọt, chua, cay ḥa hợp cùng sanh, các tướng khác nhau biến đổi thành một mùi vị th́ chẳng thể phân biệt; phân biệt đă không th́ chẳng gọi là thức, làm sao c̣n gọi là thiệt thức giới? Chẳng lẽ hư không lại sanh ra cái thức của ngươi? Nếu thiệt căn và vị trần ḥa hợp mà sanh, nơi giữa vốn chẳng có tự tánh th́ giới từ đâu mà lập?
- Nên biết, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh thiệt thức giới, ba chỗ đều không, tức thiệt căn, vị trần, thiệt thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
5. THÂN CĂN, XÚC TRẦN, THÂN THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH
- A Nan, như ngươi đă rơ, thân căn, xúc trần làm duyên với nhau, sanh ra thân thức. Vậy thức này từ thân căn ra, lấy thân căn làm giới; hay từ xúc trần ra, lấy xúc trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ thân căn ra, ắt chẳng có hai duyên ly và hợp, chẳng có ly hợp th́ thân căn làm sao biết được? Nếu từ xúc trần ra, ắt chẳng phải thân căn của ngươi, vậy có ai chẳng có thân mà biết ly và hợp ư?
- A Nan! Nếu vật chẳng xúc giác, thân biết có xúc, biết thân tức là xúc, biết xúc tức là thân, tức xúc chẳng phải thân, tức thân chẳng phải xúc, hai tướng thân căn và xúc trần vốn chẳng xứ sở, hợp thân tức là tự thể của thân, ĺa thân tức như tướng hư không, trong và ngoài chẳng thành th́ chính giữa từ đâu lập? Giữa chẳng thể lập th́ trong ngoài tánh không, vậy thức ngươi từ đâu mà lập?
- Nên biết thân căn, xúc trần làm duyên với nhau, sanh thân thức giới, ba chỗ đều không, tức thân căn, xúc trần và thân thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
6. Ư CĂN, PHÁP TRẦN, Ư THỨC GIỚI VỐN VÔ SANH
- A Nan! Như ngươi đă rơ, ư căn, pháp trần làm duyên với nhau, sanh ra ư thức. Vậy thức này từ ư căn ra, lấy ư căn làm giới; hay từ pháp trần ra, lấy pháp trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ ư căn ra, th́ trong ư ngươi ắt phải có suy tư mới phát minh được ư ngươi; nếu chẳng suy tư th́ ư chẳng thể sanh, ĺa duyên th́ chẳng có h́nh tướng, vậy thức dùng để làm ǵ? Thức của ngươi với sự suy tư và tánh hiểu biết là đồng hay khác? Nếu đồng với ư tức là ư căn, sao nói từ ư căn ra? Nếu khác với ư th́ chẳng phải ư căn, chẳng phải ư căn th́ không có năng biết, năng không ắt sở cũng không, nếu không có sở biết th́ sao nói từ ư căn ra? Nếu có sở biết th́ làm sao biết ư căn? Vậy hai tánh đồng và dị đă chẳng có th́ giới từ đâu lập?
- Nếu từ pháp trần ra, th́ các pháp trong thế gian chẳng ngoài ngũ trần, ngươi hăy xét xem, các pháp sắc, thanh, hương, vị, xúc đều có tướng rơ ràng để đối với ngũ căn, chẳng thuộc phạm vi của ư căn, nếu thức ngươi nhất định từ pháp trần ra, th́ ngươi hăy xét kỹ h́nh tướng của mỗi pháp như thế nào? Nếu ĺa sắc, không, thông, nghẽn, ly, hợp và sanh, diệt, ngoài các tướng này chẳng có sở đắc, sanh th́ các pháp sắc, không cùng sanh, diệt th́ các pháp sắc, không cùng diệt, vậy cái nhân sanh ra đă không, làm sao có thức? Thức đă chẳng có, giới từ đâu lập?
- Nên biết ư căn, pháp trần làm duyên với nhau sanh ra ư thức giới, ba chỗ đều không, tức ư căn, pháp trần, ư thức giới vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
A Nan bạch Phật:
- Như Lai thường giảng về nhân duyên ḥa hợp rằng: Tất cả các thứ biến hóa trên thế gian đều do tứ đại ḥa hợp mà sanh", sao Như Lai lại bác bỏ cả hai nghĩa nhân duyên và tự nhiên? Nay con chẳng biết nghĩa này thế nào, xin Phật thương xót, khai thị pháp liễu nghĩa chẳng hư luận của trung đạo cho con và chúng sanh được rơ.
Lúc bấy giờ, Thế Tôn bảo A Nan:
- Trước đây, ngươi nhàm chán các pháp Tiểu Thừa Thanh Văn, Duyên Giác, phát tâm cầu đạo Vô Thượng Bồ Đề nên ta v́ ngươi khai thị Đệ Nhất Nghĩa Đế, sao ngươi lại c̣n đem những hư luận của thế gian, vọng tưởng cho là nhân duyên mà tự ràng buộc? Ngươi dù học rộng nghe nhiều, như người chỉ dùng miệng nói thuốc, khi thuốc thật hiện tiền th́ lại chẳng biết, Như Lai gọi là thật đáng thương xót. Nay ngươi hăy nghe kỹ, ta sẽ v́ ngươi khai thị từng lớp một, cũng khiến những người tu đại thừa sau này thông đạt được thật tướng.
A Nan yên lặng
kính vâng thánh chỉ của Phật.

- A Nan! Như ngươi đă nói, tứ đại ḥa hợp sanh ra các thứ biến hóa trên thế gian. A Nan, nếu thể tánh của tứ đại chẳng phải ḥa hợp th́ chẳng thể lẫn lộn nhau, cũng như hư không, chẳng thể ḥa hợp với các sắc tướng; nếu là ḥa hợp th́ đồng như biến hóa, đầu đuôi duyên nhau, sanh diệt tương tục, sanh rồi diệt, diệt rồi sanh, sanh sanh diệt diệt như ṿng lửa quay tṛn. A Nan, cũng như nước thành băng, băng lại thành nước, chẳng hề ngừng nghỉ.
Thực hiện: Ánh Liên