![]()
![]()



Tôi chọn một góc nhìn và ngồi lặng thinh
dưới tượng đài bông hồng cài áo vừa mới được khánh thành tại Tu viện Bát Nhã Lâm
Đồng, vùng đất cao nguyên hơn 50 năm về trước đã từng in đậm bước chân xuất thế
của Sư Ông.
. Tôi chưa hết bồi hồi và xúc động, được thêm một lần nghe trong tỉnh thức đoãn văn Bông Hồng cài áo, thêm một lần tự hào và kiêu hảnh vì còn được sở hửu và hưởng thụ 2 bông hồng đỏ thắm. Đó là cha và mẹ, hai vị Bụt tại thế của tôi. Sung sướng và hạnh phúc. Lành thay !
Có thể bạn vinh danh cha mẹ bằng những áng văn, câu thơ hoa mỹ, nhưng tôi đơn giản, vụng về với một lời nói ngắn gọn "con nhớ mẹ, con thương cha" . Bạn có thẻ làm nên một sự nghiệp lớn lao, rạng danh dòng tộc, nhưng tôi thật bình thường nhổ cho mẹ một sợi tóc sâu, đốt cho ba một điếu thuốc. Là đứa con tha phương cầu thực, nên tuần nào chưa kịp điện thoại về nhà là mẹ đã nóng ruột, thắc thỏm, và thế nào tôi cũng được nghe lời trách thật nhẹ và câu hỏi thật dịu êm "con có khoẻ không" . Có thể nói rằng chúng ta vui, cha mẹ vui, chúng ta buồn, cha mẹ buồn, chúng ta hạnh phúc hay khổ đau thành công hay thất bại, cũng đều có sự hiện diện của cha của mẹ. Và cha mẹ chẳng bao giờ bỏ mặt những đứa con tội lỗi mà luôn bao dung, độ lượng, chở che và tha thứ hết mọi lỗi lầm. Nếu biết nhìn thật kỹ, nhìn thật sâu, sẽ nhận ra ngay, chúng ta là sự tiếp nối, biểu hiện của cha, của mẹ, nên tình thương của cha, của mẹ dành hết cho ta là lẽ đương nhiên.
Cám ơn Sư ông! từ bản tâm kinh hiếu hạnh Bông hồng cài áo, cách đây 45 năm , hôm nay đã trở thành tượng đài tâm linh thế kỷ, nhắc nhở và soi sáng mọi người đừng vô tâm, quên lãng, chúng ta phải hạnh phúc và tự hào vì đã sở hửu 2 vị Bụt rất gần gũi và thân thuộc nhất ở ngay bên cạnh. Đó là Mẹ và Cha./.
Gia Ly.
Trích báo Giác Ngộ số 381 PL. 2550
Thực hiện: Ngọc Liên