Thơ Văn Phật Giáo

                                       Thơ Văn Phật Giáo

                                               NÓI VỚI EM  

 

 

 

Sáng nay nh́n em rạng rỡ xuất hiện với nụ cười, chị thoáng ngạc nhiên. Em gái chị đă ra dáng chững chạc. Em mang đến cho chị một niềm vui vô cùng, khi em ḥa hứng "khoe" những thay đổi trong đời sống gia đ́nh. Một thay đổi mà chị biết không dễ dàng.

    Sống trên đời, hẳn ai cũng mong mỏi xây dựng một tố ấm hạnh phúc, nhưng hạnh phúc như thế nào? Một hạnh phúc tṛn đầy từ sự vị  tha hay hạnh phúc phía sau ḷng ty hiềm đố kỵ, từ những buộc ràng rất vị kỷ?.

    Em ạ, thông thường trước những "vấn đề" nảy sinh trong cuộc sống, chúng ta thường chỉ "thấy" được nỗi buồn rất riêng cùng sự thiếu b́nh tĩnh suy xét của chính lúc đó.... Đă dẫn đến hàng loạt âm thầm đau khổ trong ta hẳn em cũng công nhận đó chính là tác nhân đẩy "cái buồn" xuôi theo sự suy diễn một chiều càng làm cho em nặng nề khắc khoải.

    Chị cũng từng có những khoảnh khắc như vậy, nhưng chị đă tự nỗ lực điều chỉnh với tất cả thiện chí. Tập "nh́n lại", tập "xả" dần tính xét nét mọi điều đối với những người thân bên cạnh v́ chị nhận ra: Đây chính là biểu hiện của nghiệp. V́ "cuộc sống con người bị chi phối bởi ṿng nghiệp lực. Con người có xu hướng dệt nghiệp cho chính ḿnh bằng sự tạo tác của "thân, miệng, ư". Lời dạy của một bậc thầy chị luôn ghi nhớ. Mẹ cha cho ta h́nh hài nhưng tính cách, thói quen đều từ bản năng tập khí nhiều đời tiềm ẩn h́nh thành trong ta trong cái tự ngă không dễ rời bỏ. Cũng vậy, em của chị đă và đang sống trong sự chi phối của "nghiệp" khiến ngày đêm em không sao thoát được chính em, v́ em măi là ḿnh giữa mớ ḅng bong của sự vị kỷ xen lẫn đa nghi, điều đó đă dẫn đến muộn phiền âu lo, quắt quây cho em, suốt cả một thời gian dài....

    Em gái!

    Là phụ nữ em cần thấy được vị trí ḿnh để luôn nhớ câu ông bà hay dạy "cơm sôi bớt lửa...", "một sự nhịn, chín sự lành". Quả không thừa ở cái nết thể hiện cái văn hóa ấy vừa cho thấy sự chuẩn mực dịu dàng cần thiết nơi người phụ nữ, người vợ, người mẹ. Và, dù vai tṛ ấy thuộc về em (trong mọi lo toan, gánh vác chính của gia đ́nh, th́ người phụ nữ càng đáng yêu hơn nếu nề nếp gia đ́nh không thay đổi. Em sẽ là người phụ nữ bản lĩnh và trí thức được xă hội quư trọng. Làm được điều này, em đă sống đúng với lời Phật dạy, biết kiềm chế lửa sân trong mọi trường hợp. V́ khi giận dữ, vô t́nh em đang "diệt" khấu nghiệp và ư nghiệp cho chính ḿnh, những tính cách đang được tiếp tục huân tập trong tương lai và cả ḍng đời  sau.

    Trên đây chỉ là những khía cạnh nhỏ, điều quan trọng chị muốn đề cặp là em nên trân trọng hạnh phúa hiện tại là đừng lưu tâm vấn đề thuộc quá khứ nơi vị hôn phu của chính ḿnh, cũng là cách thể hiện niềm tin cần có giữa đời sống vợ chồng. Chị biết em luôn ghen với quá khứ chính v́ em luôn sống lại giai đoạn đă qua....của chồng, giai đoạn chỉ c̣n là "ảo ảnh" (theo nghĩa nhà Phật). Như vậy, khác nào em đang ghen với chính vọng tưởng của ḿnh, một vọng tưởng không ngoài tâm lư tham vọng, sở hữu toàn vẹn đời sống người bạn đời, nắp sau nghĩa t́nh yêu, t́nh chồng vợ.... một cách ràng buộc.

    Chị hiểu em, nhưng, em chưa yêu chồng đúng nghĩa, em chỉ mới yêu qua bản ngă cố nhiên của em. Yêu trên nền tảng cái tôi hạn hẹp. Người phụ nữ sẽ đẹp hơn khi t́nh yêu song đôi với việc xây dựng một tâm hồn độ lượng. V́, khi bao dung- độ lượng tất sẽ giảm thiểu những sân hận có thể xảy ra trong những va chạm hằng ngày giữ cuộc sống vốn rất vô thường.

    Cuối cùng, chị xin mượn lời một nhân vật trong phim để nhắc lại "số phận của từng người tuỳ thuộc hoàn toàn vào tính cách của họ". Chân lư của Phật không ngoài lẽ sống này. Hạnh phúc là khí biết sống cho người khác. Đặt niềm vui lư tường, đặt hoài vọng tha nhân lên cuộc sống chính ḿnh là một lẽ sống trọn vẹn, quư giá của người con Phật.

    Chúng ta cùng trở về sống đúng với vị trí làm người con Phật , em nhé!

Ngự An.

Trích báo Giác Ngộ số 387 . PL2551

Thực hiện: Ngọc Liên

Thơ Văn Phật Giáo