THƠ VĂN PHẬT GIÁO

                                          NGƯỜI TA KHỔ

                                                   V̀

THƯƠNG KHÔNG PHẢI CÁCH

 

 

 

Khả Anh

  Người ta khổ v́ thương không phải cách

Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi

Người ta khổ v́ xin không phải chỗ.

    Này em hôm nay ta nhớ lại một câu chuyện đọc lâu lắm rồi. Ngày kia chàng thư sinh lên núi ngao du, thấy một cội hoa xinh đẹp, chàng nghĩ rằng, chao ôi! những cánh hoa mong manh thanh tân dường kia mà phải trú ngự nơi cheo leo vách núi, gió táp mưa sa, há chẳng phải tội nghiệp lắm sao, bèn đào lấy cội hoa về cho vào chậu, ngày ngày tưới bón, sớm cho tắm nắng, khuya cho vào thư đường, tưởng ḿnh đang ấp ủ chở che cho hoa nhưng ít lâu sau, cội hoa lụi dần rồi chết, chàng lấy thế làm đau đớn , lúc nào cũng tự hỏi ḿnh có chểnh mảng ǵ đâu, tại  sao cội hoa không ở lại với chàng.

    Em, ta bảo chàng thư sinh nọ thương không phải cách, chàng nghĩ ḿnh có thể một tay che chở cội hoa kia, mà không biết tập tính của loài hoa ấy là tắm trăng mà thuân khiết, uống sương khuya mà thanh tân, hứng gió núi mà can đản, lấy khí trời mà tồn sinh... Vậy từ yêu thương quá đỗi , mà chàng tự biến ḿnh thành ngông ngạo nghĩ rằng chỉ có ḿnh chỉ có bản thân mới là điều tốt nhất cho cội hoa, vô t́nh chia cội hoa khỏi tập tính ước vọng của nó.

    T́nh yêu thương của con người cũng vậy. có một số người như thế này: Khi yêu thương ai đó, họ vô t́nh cho rằng ḿnh (hoặc những hoạch định của ḿnh) là điều tốt nhất cho người kia (v́ họ vô t́nh nghĩ rằng chỉ có bản thân họ yêu thương người kia nhiều đến vậy) mà không thèm cân nhắc, (hoặc có cân nhắc nhưng sự cân nhắc đó không đủ liều) xem nguyện vọng, ước mơ của người kia là ǵ và điều ḿnh hoạch định có phủ hợp với ước mơ và nguyện vọng của người đó hay không.

    Cũng như cội hoa dù có cảm t́nh với chàng thư sinh bao nhiêu, nhưng rồi nó cũng sẽ bị tháng ngày hút cạn sinh khí mà lụi tàn, huống hồ chi ai sống mà khộng có ước mơ dự định cho chính  ḿnh.

    Thưa em, người ta khổ v́ xin không phải chỗ. đừng xin ai đó hăy chấp nhận sự yêu thương ích kỷ, bởi sẽ chẳng ai cho đâu, ta chỉ mua sự tổn thương vào bản thân mà thôi. Hoặc giả người ta có thể hy sinh ước mơ nguyện vọng, để ch́u theo cái cách yêu thương ích kỷ của ḿnh, th́ ḿnh thấy vậy mà không đau đớn hay sao? Điều này chỉ xảy ra khi sự yêu thương ích kỷ quá lớn. Đồng ư, yêu thương th́ có đôi khi ích kỷ, nhưng yêu thương và ích kỷ quá mức th́ đừng gọi là yêu thương nữa!

    Như em, em khao khát b́nh yên, vậy yêu thương đối với em là ǵ? là khi em ở cạnh một người và họ làm cho em cảm thấy b́nh yên thanh thản, mọi dạn thức khác đều không phải là yêu thương dù nó nhân danh là yêu thương .

    Tất nhiên chẳng có một chuẩn mực nào cho t́nh yêu cả, nếu không nhân loại đă chẳng có nhiều điều  để mà đau khổ, nhưng em có thể đóng vai chàng thư sinh nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn, ngày ngày lên núi trông hoa, hoặc có thể đóng vai đóa hoa nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn: quyến luyến hơi người rồi dần lấy đó làm nguồn sống, nguồn vui...

    Lại nhớ đến một câu chuyện khác, có một Ông lăo và một Bà lăo sống với nhau 60 năm trời ,hể dọn cơm ra có món trứng là họ vui vẻ chia nhau, ông ḷng đỏ bà ḷng trắng. Đến ngày Ông lăo hấp hối ông mới thú thật một điều: này bà thật ra 60 năm qua tôi rất thèm ḷng trắng, nhưng v́ bà tôi ráng ăn ḷng đỏ, bà lăo oà khóc, trời ơi! thật ra tôi thèm ăn ḷng đỏ, nhưng lại nghĩ ông thích, nên đâu dám nói,. Đại khái vậy, nghe mà ngậm ngùi măi.

  Th́ Em nghịch lư lớn  như thế c̣n được ve vuốt  suốt 60 năm để trọn vẹn một t́nh yêu, huống chi một sự ích kỷ xuấtt phát từ ḷng yêu thương, lẽ nào không thể.

    Chẳng cần nói ǵ đâu chỉ thương nhau là đủ./.

Trích báo Giác Ngộ số 388 (2007)

Thực hiện: Ngọc Liên