
Thế giới lặng yên của cỏ hoa là cả một kho ẩn ngữ vô tận. Như con người, hoa
cũng có tiếng nói riêng của ḿnh - chỉ khác một điều, lời của hoa là
lời-không-lời.
Một
ngày nào đó bạn thấy ḷng ưu tư, hăy làm như tôi đă từng làm. Hăy hái một bông
mẫu đơn trắng (Hoa dành dành) hay bất kỳ bông hao nào bạn thích, cắm vào một
chiếc lọ thuỷ tinh be bé. Hăy ngồi lặng yên, hăy để mọi suy nghĩ vắng bặt, bạn
chỉ ngắm hoa thôi - ngắm hoa và nghe những lời hoa thầm th́ với
bạn. Này là những cánh hoa trắng muốt, thoang thoảng một làng hương đưa. Một
khoảnh khắc tỉnh lặng b́nh yên, một khoảnh khắc lại ngỡ là vô tận. Dường như ta
ngắm hoa ta không có ư niệm về thời gian. Hoa cứ b́nh thản nở, đẹp tinh khiết
rạng rỡ ngay trong phút giây hiện tại này, không đắn đo về ngày hôm qua hay ngày
mai. Thế là ḷng bạn nhẹ nhơm, nỗi ưu sầu biến đi đâu mất.
Cảm ơn tạo hóa đă sinh ra hoa để làm bạn tri kỷ với người, để làm đẹp cho đời. Có bao nhiêu loài hoa th́ cũng có bấy nhiêu ngôn ngữ, bấy nhiêu nét đẹp. Với tôi, mỗi loài hoa là một quyển sách quư mà khi mở ra tôi có thể t́m thấy những kư ức và những trang đời mà tôi đă đi qua, những kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào, những h́nh bóng thân thương đă xa Phật. Và bây giờ khi bước sang tháng hai, ngắm những cây Hoàng Điệp nở vàng trên phố, hít thở mùi hương hoa nhẹ nhàng lang tỏa trong gió, tôi lạ bồi hồi nhớ thời sinh viên c̣n đến giảng đường, nhớ những ước mơ tuổi trẻ. Loài hoa Hoàng Điệp thật lạ-cả một loài hoa vàng rực chói chang mà ngắm nh́n cứ thấy ḷng buồn man mác… Chẳng biết hoa mâu thuẫn hay ḷng ngườI mâu thuẫn.
Tôi đă được đọc qua một số bài viết về hoa và cả những bài pháp có
nhắc tớI hoa. Bài nào cũng hay và cũng gợI cho tôi nhiều suy tưởng. Có những
loài hoa mộc mạc giản dị mà chứa đựng cả một triết lư sống. Ngày c̣n bé tôi nghe
nói ở sa mạc khô cằn khó có loài cây nào sinh sống, thế mà trong một lần ngoạI
cảnh Miền Trung, tôi được tận mắt chứng kiến những bông hoa đủ màu sắc nở trên
sườn núi cát bỏng nắng cháy những bông hoa Xương Rồng. Chúng đă dạy cho tôi một
bài học thấm thía về nghị lực sống. Bỗng dưng tôi nhớ lại những tấm gương sống
mà tôi vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ, những con người b́nh thường biết vượt lên
số phận khắt nghiệt để sống và cống hiến cho đời. Đó là một người họa sĩ bị mất
cả hai cánh tay, phải cột cây cọ vào khuỷu tay mà vẽ và giữ hộp màu bằng
chân-thế mà tranh của anh, nhất là tranh vẽ hoa, lại đẹp và sống động đến không
ngờ. Đó là nhà thơ bị bại liệt phải ngồi một chỗ, thế mà những tập thơ anh
viết và xuất bản làm người đọc lên trong ta những triết lư sống, những hiện thân
của vẻ đẹp mộc mạc sâu lắng. Một tác giả đă so sánh màu cỏ lau trắng
phơ phất như màu tóc mẹ, tôi cho là kh ông có cách ví von nào đúng và hay hơn, v́ nó rất thật. Hơn một lần tôi thấy ḿnh chẳng hơn chi
một loài hoa dạI-chẳng l àm được điều chi to tác, không mấy ḥa đồng vớI cuộc sống sôi động xung
quanh, nói chung là có vẻ khác ngườI quá - hầu như không đi tiệc (V́ ăn chay), không muốn thấy con vật nào (Dù
nhỏ bé) phảI chết …; rồI một ngày tôi đọc được một câu nói rất hay - hăy dám là
chính ḿnh, hăy làm theo tiếng nói của lương tâm và trái tim ḿnh và hăy biết
chấp nhận những ǵ ḿnh có; mỗI người là một cá tính riêng, một hoàn cảnh riêng
nên mỗI ngườI có con đường đi riêng cho ḿnh, đừng quá băn khoăn là ḿnh có
giống vớI số đông chung quanh ḿnh không. Tôi thử quan sát những bông hoa dại bé
nhỏ mọc ven đường. Chúng vẫn đẹp lắm chứ, b́nh thản nở hết sức ḿnh, chẳng băn
khoăn ngần ngại, không câu nệ đắn đo. Chính v́ thế mà chúng đẹp. Vậy là nhờ biết
cảm nhận ngôn ngữ của hoa mà ta sống hạnh phúc hơn, biết bằng ḷng với những ǵ
ḿnh có và biết yêu thương trân trọng con người và cuộc sống hơn.
Nhưng đó chưa phải là tất cả những ǵ hoa muốn nói với ta.
Tết vừa rồi, tôi chọn mua một cành mai thật đẹp chưng trong nhà.
Sáng mùng một, tôi đứng ngắm măi không chán từng cánh hoa vàng như màu
nắng,
từng nụ hoa căng tàn sức sống, đẹp đến ngẩn ngơ. Mấy ngày tết trôi nhanh. Những
bông hoa lần lượt ĺa cành. Sáng mùng sáu, thu dọn nhà khách, tôi đứng buâng
khuâng trước b́nh hoa mà chỉ mới mấy hôm trước ai trong thấy cũng hết lời khen.
Chỉ c̣n trơ cành, xác hoa khô tơi tả. Tôi cho tất cả vào sọt rác, ḷng một
thoáng buồn-hoa nở để rồi tàn. Chẳng phải hoa vừa nói với tôi về lư vô thường đó
sao? Ngẫm lại đâu có cái ǵ có h́nh tướng mà tồn tại măi trên cuộc đời này. Định
luật vô thường đâu chừa một ai. Tôi nh́n lại cành hoa-hôm nào là hoa hôm nay đă
là rác. Câu nói này sao nghe quen quá. Phải rồi, tôi chợt nhớ ra, bài giảng “Hoa
và rác” của Ḥa Thượng Thích Thanh Từ. Đóa trà mi trong vườn chùa hôm trước c̣n
tươi thắm mỹ miều, hôm sau đă thành rác. Một mai ta và người thân của ta mất đi,
chiếc thân tứ đại này đâu khác chi một mớ rác đáng gớm ghê xa lánh. Thế mà ta đă
phải vất vă, lao nhọc, bon chen chỉ để vun bồI cho mớ rác ấy. Thật vô lư. Tôi
mỉm cười, ḷng nhẹ tênh./.
(Sưu Tầm)
Thực hiện Ngọc Liên