![]()


![]()
Mảnh vườn được mẹ chăm bón xanh tươi, với những cây rau má thân
thấp bé như chân cây tăm nhang, lá tṛn giống đồng tiền mỏng mềm, nằm lúp xúp đều thẳng như trải thảm.
Rau má trong vườn được mẹ nấu với nấm, thành
bát canh ngọt ấm trong những buổi cơm chiều mưa rơi lă chă mà mẹ dành cho các cụ
già bệnh tật neo đơn, và cũng là những bát canh ngon mát làm dịu buổi cơm trưa
giữa nắng già găy gắt, cho bao mái đầu thơ ngây khuyết tật mồ côi. Đĩa rau má
xanh tươi non mượt trộn cùng giá sống, cà đỏ với bắp chuối non bào mỏng, vài
thứ rau thơm mà mẹ đă dày công chuẩn bị cũng làm rôm rả và tăng thêm phần tươi
dương cho mâm bữa tại các tự viện gần nhà vào mỗi kỳ thọ bát. Đặc biệt rau má
được mẹ xay nhuyễn, gạn lọc kỹ hoà cùng đậu xanh, cho nước sinh tố có màu mạ hơi
sánh nổi chút bọt ly ti thoảng mùi thơm béo, là thức giải khát, giải nhiệt, khi
tiết trời oi bức, người khô nóng mẹ để phần kính lên ông bà nội ngoại.
Cây rau má đơn sơ, mang màu xanh thanh bạch, luôn giữ ḿnh thấp bé, vốn dễ trồng, sống khoẻ, là cống phẩm suốt bốn mùa dâng tặng thân lá cho đời làm thức ăn, nước uống và c̣n là diệu dược giúp thanh nhiệt, hạ hoả, nên người già trẻ nhỏ, đều ưa thích. Rau má đúng là loài cây thiện, mang tố chất tuyệt vời như cái tên "Má", như mẹ vậy, giản dị, khiêm nhường, hiền dịu, dành hết tâm sức cho gia đ́nh và xă hội.
Gọi tên "má", gợi sự gần gũi, yêu thương, thuần lương, mộc mạc. C̣n mẹ là chủ của vườn rau má: Tận tâm, tận lực mang phúc lợi đến mọi người. Mẹ ơi! Xin cho con được là người làm vườn giống mẹ để muôn đời điểm tô cuộc sống được xanh tươi./.
Thiên Khương.
Trích báo Giác Ngộ 381
Thực hiện: Ngọc Liên