Thơ Văn Phật Giáo

HOA CHO NỘI.

 

Người ta là hoa của đất.(tục ngữ).

 Ngôi nhà vắng lặng trở lại. Ai đă về nhà nấy. Chị năm lủi hủi trong bếp dọn dẹp cất từng chồng bát đĩa cao vào tủ. Xong một cái giỗ! Hương hồn ba tôi chắc cũng vui lắm. Năm nay con cháu tề tựu đông đủ nhất từ hồi đám tang anh chị An tôi mà. 

    Hai mươi năm! Cái tai nạn lật xe thảm khốc đưa anh chị An sang thế giới bên kia đă lùi một phần năm thế kỷ. Con Hàn đă hai mươi. Chẳng c̣n ai nhắc lại tai nạn thê lương ấy nữa không biết đă quên hay tránh giây phút mủi ḷng càng khiến con Hàn thêm đau khổ. Bữa ấy mẹ nó buồn rầu phải gởi con nhỏ sang cho cô Tứ, chị kế tôi, rồi anh hối hả bắt xe về NamYang thăm ông ngoại đang trở bệnh nặng, có lẽ là hấp hối.

    Sau đám tang ba mẹ nó, ngoại nó c̣n sống thêm đâu cỡ bảy tám năm ǵ đó. Rơ tạo hoá khéo trêu ngươi, lăo bạc tóc phải khóc kẻ đầu xanh! Đă nửa đời chứng kiến cảnh ngộ tréo ngoe dở khóc dở cười tôi tặc lưỡi kêu trời mỗi khi nghĩ đến cái chết của anh chị. Nhưng năm đó tôi thảng thốt kinh hoàng ở cái hăm  ba thanh xuân của ḿnh. Một cảm giác ngơ ngác và bất lực. Chẳng hiểu sao người đang đợi chết mà không chết mà con người đang cần sống và phải sống mà lại chết đi. Họ c̣n đứa con nhỏ, con người chỉ quyết rút lui khỏi cuộc sống khi đă hoàn thành mọi nhiệm vụ hay chí ít phải chu toàn với trách nhiệm đối với sứ mệnh thiêng liêng mà tạo hoá đă trao ban khi họ bước chân đến góp mặt với đời./.

Trích báo giác ngộ. Số 245.

Thực hiện: Ngọc Liên

Thơ Văn Phật Giáo