|
Văn Hóa Phật Giáo


Ngôi nhà mà tôi
trọ học nằm khuất sâu trong một ngõ hẻm của xóm lao động
nghèo. Vào mùa khô, con đường dài, hẹp te, ngoằn ngoèo,
quanh co của con hẻm này lởm chởm những đá, gạch vụn, đôi
chỗ có xây xi măng bị trốc lở. Khi chiều về, lũ trẻ chơi trò
rượt nhau dọc con hẻm, đàn ông cởi trần, hút thuốc, hoặc
ngồi trước cửa nhà, hoặc tụm nhau tán gẫu dưới những cột
điện, đàn bà quét tước, phơi phóng trước khoảnh sân bé như
cái lỗ mũi. Mùa mưa, con đường trở thành một dòng sông nhỏ,
lều bều những rác, trẻ con chỉ còn biết ngồi trong nhà thả
ra ngoài đường những thứ có thể thả: cái ca mũ bị thủng, đôi
dép con nít bị đứt quai, tờ giấy báo… Người lớn đi làm về
lếch thếch dắt xe chết máy, chiếc trước chiếc sau, chỉ thấy
những chiếc áo mưa sùm sụp lầm lũi, trông như mấy con quạ xơ
xác…
Tôi sống một
mình trên căn gác cây, căn gác có cái cửa sổ nhìn xuống
đường. Ngày này qua ngày khác, mùa mưa cũng như mùa khô, chỗ
tôi ngồi học bài cũng là vọng gác, là cái trạm để tôi quan
sát. Từ cái đài là cái cửa sổ của mình tôi có ba kênh
“truyền hình trực tiếp”. Kênh Bên Trái là nhà của Bảnh Bao.
Kênh Trước Mặt là nhà của một đại gia đình mà từ bà lão già
cho đến thằng con trai út đều làm nghề thu lượm đồ phế thải.
Kênh Bên Phải là nhà của một thằng bé con dễ thương, hình
như ba nó là công nhân, mẹ nó là thợ uốn tóc và làm móng tay,
tất cả đồ nghề của chị ta đều được xếp gọn ghẽ trong một cái
giỏ nhựa và chị ta lang thang khắp xóm nhỏ này để kiếm sống.
Nhân vật chính
của tôi là Bảnh Bao. Không hiểu sao một người như hắn lại
chịu đút đầu vào trọ ở trong con hẻm như thế này. Hắn chạy
chiếc Attila màu mận chín, bao giờ cũng ra đường trong tư
thế nai nịt chặt chẽ, tôi không bao giờ nhìn được vào mắt
hắn vì hắn luôn đeo cái kính đen to đùng trên mặt. Căn nhà
hắn trọ thuộc vào loại tươm tất trong xóm, tuy nhỏ và cánh
cổng gỗ đã xập xệ nhưng nền cao không bao giờ bị nước xâm
lăng vào nhà và cánh cửa kính được phủ bởi một lượt rèm mỏng
buông chùng màu xanh nhạt. Hình như hắn không tự giặt giũ mà
hay gom đồ ra tiệm giặt ủi ở đầu hẻm. Phải công nhận là hắn
đẹp trai, tướng tá phong độ lại biết cách ăn mặc, đôi khi
tôi nhìn những chiếc áo sơ mi màu hắn mặc, nhìn tấm lưng
vững chãi của hắn mà thấy nao nao trong lòng: giá mà là
người yêu của hắn, giá mà được hắn chở sau chiếc xe màu mận
chín, vòng tay qua eo hắn, áp mặt vào cái lưng nam nhi vững
chãi ấy. Hẳn hắn phải là một người trẻ rất có trách nhiệm
với công việc. Hắn đi làm từ sớm, tối mịt mới về. Tôi ước gì
có thể nhìn được vào mắt hắn, đó hẳn phải là một đôi mắt đẹp
và buồn, với những tia nhìn ấm áp… Một lần vào buổi tối, tôi
đi học Anh văn về cọc cạch đạp xe vào hẻm thì bị hắn đụng
phải “Xin lỗi nghe em!” hắn nói rồi phóng vượt lên trước,
hình như hắn say và đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe giọng
hắn, và từ hôm đó tôi lại càng cảm thấy thích hắn. Trong mắt
tôi hắn thật mạnh mẽ, đáng yêu và pha một chút bí ẩn. Có một
lần vào một buổi tối đã khuya, trời mưa, tôi đã mệt nhoài
với những tài liệu của mình nhưng Bảnh Bao chưa về, ngoài
trời tối và chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn học của tôi tạo
thành một quầng sáng nhỏ. Cuối cùng Bảnh Bao cũng về, chiếc
xe hắn chạy tóe nước qua hai bên đường nghe loẹt xoẹt trong
tiếng mưa rào rào. Hắn không về một mình, sau yên xe hắn lù
lù một dáng người, hắn hấp tấp đẩy cổng cho xe vào, người
sau xe hắn là một cô gái, cô ta đứng run lập cập vì lạnh khi
hắn đang mở khóa cái cửa kính, và khi cửa đã mở được nhanh
như chớp tôi thấy hắn kéo cô gái vào trong, ánh đèn đường
nhòe nhoẹt vì mưa cũng đủ cho tôi thấy hai người đang xoắn
lấy nhau, hắn cật lực lột bỏ những gì ướt mèm trên người cô
gái. Tại sao hắn không đóng cửa lại? Lúc đó trong đầu tôi
chỉ vang vang lên câu hỏi ngờ nghệch đó, trong tiếng mưa
ngày càng lớn sầm sập, bỗng dưng tôi cảm thấy buồn, lạnh lẽo
và cô đơn, hình như tôi đã ngủ gục trên bàn học mặc cho tập
vở ướt mèm…
Sáng hôm ấy
Bảnh Bao đi rất sớm, cái đồng hồ báo thức của tôi đã giúp
tôi còn kịp nhìn thấy hắn tươm tất trong chiếc áo màu xanh
biển, cặp kính đen quen thuộc, sau lưng là cô gái mặc quần
Jeans xanh, áo sơ mi hồng dễ thương và mệt mỏi. Cô ta ngồi
rất ngay ngắn trên yên xe, và không vòng tay qua ôm eo hắn…
Chiếc xe chạy mất hút dần theo con đường ngoằn ngoèo. Khi
tầm mắt tôi không còn có thể thấy cái gáy trắng trẻo và mái
tóc dài vẹt qua hai bên vai của cô gái nữa, tôi không bao
giờ còn gặp lại cô ta…
Bảnh Bao cứ đi
về như thế, có khi hắn đi mấy ngày liền, có lẽ là đi công
tác, tôi khao khát được biết ánh mắt hắn biết bao, tôi đã có
trong đầu trọn vẹn bức chân dung về hắn, ngọai trừ đôi mắt.
Chắc đó phải là đôi mắt đa tình, dù sao tôi cũng đã từng
thấy hắn yêu một người con gái như thế nào mà. Đôi khi trong
giấc mơ, tôi thấy Bảnh Bao, không đeo kính, chở tôi ra khỏi
con hẻm nhỏ, vào trung tâm thành phố, hình như là vào một
ngày lễ nên thành phố đông vui khác lạ, hắn dừng lại mua cho
tôi một cái bong bóng to thật to màu mận chín, khi hắn quay
lại trao cái bong bóng cho tôi, tôi nhìn vào mắt hắn, một
đôi mắt tuyệt đẹp, to và đen lay láy, có những chùm sao nhỏ
nhảy nhót vui tươi trong ấy…
Kênh Trước Mặt
thường có những cảnh đánh nhau ngoạn mục, vợ chồng thằng con
trai lớn của bà lão luôn khuấy động cái hẻm nhỏ này với
những pha mắng mỏ và ném đồ đạc… Kênh Bên Phải hiền hơn,
thường thì vào những buổi chiều, khi chờ ba của thằng bé đã
đi làm về, mẹ nó thường lui cui nấu nướng và mùi thơm của
thức ăn lan tỏa trong gió, thằng bé ngồi trên cái ghế sắt
đặt trước cửa và chơi với chiếc ô tô cũ kĩ của nó. Những khi
Bảnh Bao không có nhà tôi thường chuyển hướng qua Kênh Bên
Phải. Có một lần khi chiếc ô tô của thằng bé đang chạy, từ
trên gác, tôi ném một viên cuội trúng chiếc ô tô, thằng bé
thấy tôi và nó cười toe toét, nó có vẻ thích tôi và cầm
chiếc ô tô dứ dứ ý muốn tôi tham gia tiếp tục cái trò ném
cuội đó. Hai má nó phúng phính thật dễ thương…
Rồi bỗng nhiên
có một sự kiện vụn vặt xảy ra. Đó là vào một buổi sáng chủ
nhật. Một người đàn ông bán táo đang chậm rãi đẩy chiếc xe
đạp với cái rỗ to đùng phía sau: “ Táo đê… táo đê… vừa rẻ
vừa ngon, vừa giòn vừa ngọt…”. Cả ba “Kênh truyền hình" của
tôi đều hoạt động. Thằng bé Kênh Phải miệng bi bô: “Mẹ… táo…táo…!”,
vợ thằng con trai bà lão Kênh Trước Mặt đang phơi quần áo,
chị ta dợm nhìn những quả táo căng bóng và có vẻ định mua.
Vừa lúc đó Bảnh Bao về tới, hắn ngoái nhìn rổ táo và gọi
người đàn ông:
- Bao nhiêu một cân?
- Cho em xin mười nghìn
thôi, táo ngon lắm anh ạ?
- Bớt đi táo nhỏ thế này,
có phải là táo Mỹ đâu mà đắt thế?
- Một cân em chỉ
lời năm trăm đồng thôi anh ạ, hay là em lấy vốn thôi, một
cân chín nghìn rưỡi…
- Không, tám nghìn nhé tôi mua
hai cân.
- Thôi chắc giá chín nghìn, anh lấy giùm em…
- Ừ thì cân đi…
Người đàn ông trao cho hắn bọc táo,
chợt hắn nói:
- Đợi chút, tôi muốn cân lại…
Hắn nhìn ngược,
nhìn xuôi để tìm chỗ mượn cân, hắn hướng về nhà tôi, đó là
căn nhà bán tạp hóa trong xóm và bà chủ nhà đang đi vắng,
tôi trông chừng tiệm giùm bà ta một chút… Hắn bước đến. Hắn
tháo cái kính đen ra cho vào túi áo. Tôi chú mục vào hắn.
Hình như tôi nghe thấy hắn hỏi: “Cho anh mượn cái cân cô bé!”.
Hình như tôi đã đưa cho hắn cái cân. Hình như sau khi cân
xong hắn nói: “Rõ ràng là thiếu hai lạng nhé!”. Hình như hắn
thảy một nắm tiền lẻ vào rổ táo rồi đẩy xe vào trong nhà.
Hình như chị vợ thằng con lớn bà lão không mua táo, chị rủa
bâng quơ: “Cái lũ này!…” chẳng biết rủa ai. Hình như thằng
bé Kênh Phải đang bi bô: “Cân kìa…cân kìa…!”. Hình như người
đàn ông bán táo cúi gằm mặt, lầm lũi đẩy xe từ từ lui ra
khỏi con hẻm, mấy lỗ thủng sau lưng áo anh ta trông thật
thảm hại. Và hình như… Vâng… hình như tôi đã được nhìn vào
đôi mắt của Bảnh Bao. Đó là đôi mắt nhỏ, ti hí, dưới mỗi con
mắt là túi thịt hum húp… Đôi mắt đó lạnh lùng và không đẹp
như tôi nghĩ…/. |