Thơ Văn Phật Giáo

Thơ Văn Phật Giáo

 

  Cửa Tùng Mấy Cánh

 

THU NGUYỆT

Cửa tùng  đôi cánh gài của Thiền sư Giác Hạnh. Xét về mặt văn chương th́ truyện này không có ǵ nổi bật, nhưng về mặt tư tưởng th́ hiệu quả vượt mức văn chương. Cửa tùng đôi cánh gài kể chuyện một vị đệ  tử u tú của một  bậc cao  tăng an cư trên núi cao. Vị này tu hành gần đắc đạo, nên xin xuống đời trừ gian diệt bạo cứu nhân độ thế. Khi đi anh ta được sư  phụ trao  cho mảnh  gương chiếu diện  diện (Mê ngộ cảnh )soi vào đó để thấy rỏ chân diện của mọi người. Anh xuống núi  hành hiệp, nhờ chiếc gương anh có thể nhận diện  ra được kẻ thiện ác dù  kẻ ác núp dưới giường mặt và vị trí của người thiện. Lâu ngày anh không c̣n dùng gương nửa, bởi tin rằng ḿnh đủ khả năng phân biệt thiện ác xấu tốt. Anh lăng quên dần rồi bỏ luôn việc dùng gương. Đến một ngày anh về núi  thăm thầy, cửa tùng đôi cánh khép  hở mà không hiểu sao mà anh không mở nổi,  trong khi đó người sư đệ chơn chất của anh lại mở một cách dễ dàng.  Anh thắc mắc măi không hiểu v́ sao. Được người sư đệ nhắc nhở về chiếc gương bấy lâu anh mang theo người nhưng không sử dụng, anh liền lấy ra xem ...th́ ôi thôi kinh khiếp thay! Trong gương là h́nh ảnh một thứ quỷ dử !...

Câu chuyện tầng  tấng  lớp lớp ư nghĩa sâu xa. Đọc xong cứ hoài ám ảnh. Mổi khi làm được một điều tốt nào đó, nhận được một điều khen là tôi đều giật ḿnh. Sau một giây hí hửng là ngàn giờ sợ hải. Luôn tự vặn ḿnh có giẩm vào “lợi bất cặp hại “hay không?  Lại  nhớ một câu trong truyện Cửa tùng đôi cánh gài” có khi chàng say mê quên cả ăn cả nghĩ, v́ một sự theo đuổi mà chàng cảm thấy thích mà sự thực hiện hơn là  ư thức  rằng minh cần hoạt động đễ mà phụng sự “Đa số mọi sự tham lam đều được nấp dưới chiêu bài ngụy biện v́ điều này , điều nọ tốt đẹp thiện lành ...Nghiệp lành, nghiệp dữ đều là nghiệp. Ranh giới thiện, ác dữ lành đều như nước, có thể hóa thành biển cả với đôi bờ xa hút mênh mông, cũng có thể biến thành một làn mỏng hơi sương nhẹ rỗng. Làm trang web khởi nguồn là bao tính toán tốt đẹp, mong đem đến cho mọi người bao phút giây lắng lại, b́nh tĩnh trước quay lộn cuộc đời, nếu vô t́nh nhập chuột vào những trang viết thật sự văn chương. Thế nhưng đời đâu đơn giản như thế. Nếu thiền môn có thể  hấp dẫn   được người, nếu những món` ăn chay _chắc chắn là không đem lại những bệnh tật như những món ăn mặn _mà hấp dẩn được người th́ thế giới này ắt là đă khác và hàng giờ, hàng phút, hàng giây đâu có những sinh mạng rên siết kêu la đi vào cái chết trong sợ hải ...

Muốn hấp dẫn mọi người, ta phải bày tṛ cho người hấp dẩn ! Đời là thế nghe một tiếng chuông chắc ít người quay lại, nhưng nghe một tiếng xoàng _một cái chen rơi   th́ mọi cặp mắt đều đổ dồn về !Vậy ta phải làm vở bao nhiêu cái chén đây ? Giống như một câu chuyện trong nhà Phật (tôi phóng tác lại đôi chút) có đám trẻ đang vui chơi trong căn nhà sắp  cháy, người cha nói ,”Lửa cháy đến nơi rồi các con ơi, chạy ra đi kẻo chết cháy “!Sẽ chẳng có đứa nào thèm chạy ra cả. Nhưng nếu người cha gọi,”Các con ơi ra cha cho coi cục lửa nè “!Chắc cả bọn sẽ giành nhau ùa ra để xem. Biết sợ lửa  nhưng phải cầm cục lửa, nếu không muốn làm người xí gạt, gây mất niềm tin ở các con. Ngựi cha ấy thật là Bi _Trí _Dũng !

Ta nay không chút trí mà dũng lại càng không, nhặt nhạnh ḷng chút từ bi lư thuyết mà dám đèo bồng định mon men thử tay khều lửa. E mạng ḿnh c̣n không giữ nổi, ḥng chi mở miệng  được lời ǵ .

Lưỡng nan tiến thoái !!!

Cửa tùng ơi xin chỉ đừng đôi cánh, có một cánh cửa phụ nào nửa không .???

Trích báo Giác Ngộ số 134 PL.2551

Thực hiện: Ngọc Liên  

Thơ Văn Phật Giáo