
(Hoàng Dũng Hùng)
Người
tha hương lâu ngày ai mà chẳng nhớ về quê ḿnh bằng những hoài niệm và cảm thức
của thời gian. Những thành phố lớn mỗi ngày như một thêm đông và luôn như là
điểm đến của ḍng người tứ xứ....Người xa quê lắm lúc tưởng như ḿnh lọt thỏm
giữa phố phường, đôi khi t́nh cờ nghe đâu đó âm hưởng một giọng t́nh quê mà ấm
cả ḷng.....
Cũng là người xa xứ, nhưng có một lần tôi lại chia sẻ nỗi niềm với một người không phải cùng quê. Quê bà cụ ở khúc ruột Miền Trung, nơi người ta ví đất "gà ăn muối". Cụ theo con gái đến đất này rồi ngày với hai túi bánh tráng nướng trên vai, độc hành, đung đưa khắp phố phường...Bánh tráng th́ nhẹ nhưng chiếc đ̣n lại oằn đi v́ tuổi tác. Cụ nói cụ thương quê lắm nhưng cụ ráng, khi nào không đi nổi nữa th́ mới về quê "ăn muối với gà"....Giờ c̣n sức khỏe đi bán là niềm vui và phụ thêm cho hai cháu đang học ở hai trường đại học trong thành phố với kỳ vọng thế hệ mới thành công hơn, ḥng góp sức xây dựng diện mạo vùng quê nghèo...
Chưa
một lần đến đó và một vài địa danh mà tôi biết về quê cụ chỉ là nhờ đọc trên
sách báo, vậy mà cụ lại xuưt xoa và hạnh phúc v́ tự dưng giữa thành phố lại có
người'rặt "Nam Bộ lại biết rơ quê ḿnh.... Tṛ chuyện với cụ, tôi c̣n biết miền
đất ấy dù thiên nhiên không ưu đăi nhưng tấm ḷng người quê thật mầu mỡ, lạc
quan và rộng mở như tấm bánh tráng luôn phơi bày và chẳng có điều chi mà che dấu,...Và
tôi không biết và cũng không dám hỏi là các cháu đang đi học ở trường đại học ấy
có biết và thấu hiểu được tấm ḷng và kỳ vọng của cụ hay không?
Niềm hạnh phúc của cụ có lẽ cũng chính là nỗi niềm chung của nhiều người xa xứ, bởi trên chặng đường ngày ngày rong ruổi, mấy khi có dịp bày tỏ tấm ḷng, chút hoài niệm về quê ḿnh bằng cảm thức của thời gian.../.
Trích tuần báo Giác Ngộ. Số 283(30 - 6 - 2005)
Thực hiện: Ngọc Liên