

Một trong những bài kệ mà khi đọc lên tôi thấy ḷng thật an b́nh chính là bài kệ Thỉnh Chuông. Bài kệ này tôi t́nh cờ đọc được khi lên mạng t́m các trang web về Phật giáo. Tôi thấy bài kệ hay nên muốn được giới thiệu với bạn đọc báo Giác Ngộ và cũng qua đó viết lên đôi ḍng cảm nhận của ḿnh.
Bài kệ bắt đầu bằng bốn câu thơ trầm lắng:
Ba nghiệp lắng thanh tịnh
` Gởi ḷng theo tiếng chuông
Nguyện người nghe tỉnh thức
vượt thoát nẻo đau buồn.
Làm người sống trên đời, không có ai là chưa một lần rơi vào cảm giác khổ đau tuyệt vọng hay từng chứng kiến nổi khổ đau tuyệt vọng của người khác. Những lúc như thế cơ hồ không có ǵ có thể vực ta dậy được ngoài sự tỉnh thức trước cuộc đời vô thường và ḍng nghiệp thức mênh mang. Hăy để tâm lắng yên, hăy nh́n lên tượng Đức Bổn Sư trên cao, và hăy gởi trọn ḷng theo hồi chông chùa tỉnh thức. Hăy vắng bặt đi mọi nghĩ tưởng lăng xăng đă khiến ta bao phen trầm luân điên đảo, để trở về với tâm thanh tịnh lắng yên.
Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
Nếu
bạn chưa đủ định lực, chưa đủ phước duyên để có được một đời sống an lạc hạnh
phúc như ư, th́ ít ra trong một khoảnh khắc hiện tại này đây bạn có thể sống với
tâm thể thường hằng của ḿnh khi lắng ḷng nghe tiếng chuông huyền diệu, tiếng
chuông vang vọng vào mọi ngơ ngách của tâm thức bạn. Và hăy nghĩ tưỡng đến những
chúng sinh đang c̣n trầm luân trong các nẻo luân hồi hay c̣n đang bị giam giữ
trong các ngục tù u tối của nghiệp lực, cùng quy hướng về
hồi chuông thanh tịnh để được giải thoát.
Nguyện tiếng chuông này vang khắp giới
Khắp nơi u tối mọi loài nghe
Siêu nhiên vượt thoát ṿng sinh tử
Giác ngộ tâm tư một hướng về.
Phật nói nước mắt chúng sinh nhiều hơn nước trong bốn biển, quả không sai. Đâu phải chỉ riêng kiếp này ta chịu khổ mà ta đă bao phen trầm luân trong luân hồi sinh tử, qua ba cơi sáu đường, nghiệp thức mịt mờ mà c̣n phải chịu dư báo của bao đời kiếp trước. Nếu chưa chịu thức tỉnh hồi đầu th́ không biết đến bao giờ mới thoát được lưới nghiệp buộc ràng. Thế gian này ngẫm lại quả là chẳng có ǵ đáng để ta luyến tiếc. Hăy để tất cả mây mờ phiền năo tan đi trong hồi chông tỉnh thức. Một niệm không bị vọng tưởng chi phối là một niệm tỉnh thức, là một niệm giải thoát.
Nghe chuông phiền năo tan mây khói
Ư lặng tâm an miệng mĩm cười
Hơi thở nương chuông về chánh niệm
Vườn tâm hoa Từ nở xinh tươi.
Trong khổ thơ này tôi thích nhất bốn chữ “Ư lặng tâm an”. Chân lư chỉ giản dị bấy nhiêu đó thôi, vậy mà thực hiện được trọn vẹn không phải là điều dễ dàng. C̣n sống giữa cuộc đời, phải lo toan chuyện áo cơm, phải nhọc ḷng với bao vấn đề rối rắm của cuộc sống, nên tránh sao được bị vọng tưởng kéo lôi; mà c̣n bị vọng tưởng kéo lôi là c̣n đau khổ. Chính v́ thế mà bài kệ Thỉnh Chuông này là bài kệ nhắc ta thức tỉnh quay về, nương theo tiếng chuông chùa thanh tịnh để biết rằng ḿnh măi măi c̣n một cơi b́nh an ./.
Trích trong báo Giác Ngộ số 255 PL2548.