Truyện ngắn

HẠNH PHÚC

 

      **  HẠNH PHÚC  **

 

                                                             HOÀNG DŨNG HÙNG

 

Một cụ bà đi lãnh lương hưu trí. Trên đường về, một vài lần bà dừng lại với bất kỳ người hành khuất nào mà bà gặp trên đường, cho dù số tiền bà giúp chỉ mang một mệnh giá nhỏ. Bà luôn có một ít tiền để tặng vào bất cứ lúc nào khi đối diện với người cần giúp đỡ. Đó là thói quen, dù có người “cảnh báo” không ít người mà bà giúp đỡ là người ngụy tạo khó khăn…Mỗi lần như thế bà chỉ cười và cho rằng khi người ta dám ngửa tay trước mình là đủ để mình giúp rồi. Mình có để mà giúp người đã là hạnh phúc, nghĩ ngợi chi nhiều mà thêm phiền muộn.

Một ông cụ lên thành phố thăm con cháu, rảnh rỗi ông thường cùng đứa cháu nhỏ đi dạo nơi công viên. một hôm gặp một người tật nguyền xin ông giúp đỡ. Không ngần ngại, ông đưa hết số tiền mình còn trong túi. Người đó mừng rỡ, cảm ơn rồi đi thẳng. Vài người buôn bán gần đó nói cho ông biết rằng: “Người ông vừa giúp không chịu lao động, sống bằng nghề đi xin. Ông cho, nó sẽ có tiền đánh bài dù ăn hay thua cũng uống rượu say rồi quậy…!”. Nghe xong chẳng thấy ông cụ phản ứng gì, chỉ thấy ông cười rồi nói với đứa cháu trai: “Mình hạnh phúc hơn người khác nhiều. Cái mà ông cháu mình thiếu chỉ là đôi giày đẹp, người đi xin lúc nãy anh ta thiếu cả một bàn chân để mang giầy…”.

Hai ông cháu lại tung tăng đi dạo. Họ thích thú ngắm vườn hoa rực rỡ khoe sắc khắp công viên. Hôm ấy trời đẹp quá, chắc chắn sau buổi đi chơi, hai ông cháu về với buổi cơm gia đình, cả ba thế hệ sẽ lại tràn niềm vui với tiếng cười…

Trích trong báo Giác Ngộ   số: 250   PL  2548.    

 

 

 

Truyện ngắn