
Ai đă qua thời sinh viên chắt hẳn đều cảm nhận đó là giai đoạn đặc biệt nhất của đời người. Thời ấy thật đẹp, thật nhiều mơ mộng và cũng đầy lo toan nếu kinh tế gia đ́nh không được dồi dào cho lắm…
Hồi ấy mỗi ngày sau giờ làm thêm, xong việc là chạy ngay đến trường. Mỗi chiều chỉ kịp gặm một “bữa cơm tay cầm” đă là hạnh phúc. Bác bán bánh ḿ gần nơi làm việc đă quá quen thuộc với thực đơn của tôi mỗi chiều. Hôm ấy đúng vào ngày rằm, lịch tây th́ gần cuối tháng. C̣n những ba ngày nữa mới đến kỳ lănh lương vậy mà trong túi “trông tiền, tiền càng vắng bóng…”. Không muốn “kư sổ”, tôi quyết định ăn bánh ḿ chan với nước tương, v́ tiền chỉ c̣n ngần ấy, vả lại vào ngày rằm được ăn chay quả nhiên là tốt. Bác bán bánh mí thật hoan hỷ khi nghe tôi nói: “Hôm nay cháu ăn chay”. Bà cẩn thận chọn ổ bánh ḿ ngon nhất và lấy trong ngăn tủ một con dao c̣n gói trong giấy mới… Rồi nói rằng bán hàng cho người ăn chay phải sử dụng đồ riêng và thật sạch v́ những dụng cụ khác đă chạm vào thức ăn mặn cả rồi…
Ổ bánh ḿ hôm đó không nhiều gia vị nhưng để lại trong tôi nhiều đều suy tưởng. Bữa ăn chay hay chính hành động b́nh thường nhưng rất đáng trân trọng của bác bán hàng giúp ḷng ḿnh thanh khiết; sự phân biệt rơ ràng giữa chay và mặn hay chính cái tâm trong sạch đă xoá đi bao ô nhiễm của đời thường? Hành động ấy giúp tôi càng hiểu thật sâu và đầy đủ về ư nghĩa của cái đẹp trong cuộc sống mà mọi người ai cũng có thể dễ dàng mang đến cho nhau…/.
Trích trong báo Giác Ngộ số 253 PL 2548.
Thực hiện: SC. Ngọc Liên