TẬP KỆ SƯU TẦM

TẬP KỆ SƯU TẦM

PHẦN THỨ 16

 

                   (3) NHƯ V̀ BỒ TÁT KIÊN TÂM

Sau này muốn giảng Pháp âm với đời

Hành vi phải giữ chắc khư

Vào nơi hành Đạo khiến người phục uy

Không nên lại lại đi đi

Với người vua chúa và bầy tôi con

Đừng gần với bực thấp thường

Những người chèo chống bán buôn rượu nồng

Hăy xa bọn Đạo ngoại tông

Thầy tu xất xượt chẳng ḷng kính ai

Mà  gần với bực thầy ngay

Tham thiền giữ giới chứng rày phép linh

Xa ra bọn Đạo chẳng nên

Thầy tu phá giới chỉ rành ăn chơi

Tránh xa những kẻ tham lười

Ngở là diệt độ dễ thời như không

Hành vi những cách ấy ṛng

Hễ là Bồ Tát th́ ḥng phải theo

Có ai hỏi lư ít nhiều

Tức th́ hoan hỉ dắt d́u chỉ thông

Chớ gần với bực nữ nhơn

Với người chẳng phải đàn ông đàn bà

Không vào pḥng xá người ta

Tránh xa quả phụ đàn bà trẻ trung

Xa người làm thịt dữ hung

Và người bán thịt cũng đồng nghiệp ghê

Tránh người giết vật đem về

Bán mà thủ lợi rộng bề no say

Những phường nuôi điếm hại người

Những tay đánh vỏ hát hay địch đờn

Chẳng gần kỹ nữ dâm nhơn

Chẳng hề vui sướng trong cơn ấy nào

Đàn bà cầu đến thuyết trao

Th́ đừng cười cợt lảng xao làm ǵ

Một ḿnh chớ có nên đi

Tránh điều quỷ quyệt có khi không chừng

Như vào làng xóm xin ăn

Tỳ kheo theo với mới bằng tiện cho

Hễ đi chẳng có ai pḥ

Tức th́ tưởng Phật độ cho an ḷng

Hành vi như thế đáng mong

Chỗ ḿnh hành Đạo cũng đồng như trên

Giữ cho an ổn tự nhiên

Đối cùng các Pháp cao hèn bực trung

Pháp riêng hay với Pháp chung

Pháp ngoài hiện thấy hoặc trong chẳng tường

Chẳng cần phân biệt có không

Chẳng cần để ư đàn ông đàn bà

Pháp kia thật chẳng thấy qua

Là v́ chẳng có sanh ra thiệt t́nh

Hành vi Bồ Tát như trên

Dưới ta chỉ chỗ thi hành cho minh

Dường như Pháp chẳng có sanh

Hư không là chỗ chẳng quanh chẳng dời

Chỉ là những lư phản thôi

Ba hồi là có ba hồi lại không

Trí ta phải thấu cho cùng

Xét ra như thể hư không khác nào

Hư không giống Pháp chớ sao

Chỗ hành như vậy mới cao hơn người

Chừng ta tịch diệt đi rồi

Ai theo như thế giải bày Pháp Hoa

Ngồi thiền tịnh xa xét qua

Thấy ngay các Pháp bèn ra độ đời

Vua và thái tử đến nơi

Nghe nhà thuyết Pháp thỉnh dời độ cho

Thần dân quư chức theo pḥ

Bao quanh Bồ Tát nghe nhờ Pháp Hoa.

(4) PHÁP SƯ AN TRỤ CHỈNH TỀ

Ngôi cao đất tốt phải lề lối ngay

Áo quần trong sạch tịnh y

Dẫn theo những vị tu tŕ đức cao

Bước lên ngôi quư xuê xao

Mặt mày sáng rỡ như sao chói ḷa

Ngồi yên trên chỗ Pháp ṭa

Người bèn thuyết diễn Pháp Hoa giúp đời

Nói ra những tiếng thanh bai

Người người đều trọng những bài diệu âm

Đương khi thuyết diễn giữa chừng

Có ai hỏi lư chẳng ngừng bỏ ngang

Thuyết sao cho chúng hẳn tàng

Nhập vào Phật Đạo vẻ vang mà nhờ

Pháp sư chẳng có biếng lười

Chẳng nghe thấy khổ tỉnh tươi dạy lành

Đêm ngày những thuyết Pháp linh

Dùng nhiều thí dụ giúp nên vội vàng

Uống ăn người chẳng có màng

Không hề xin xỏ các hàng đến nghe

Hằng lo cầu nguyện trọn bề

Mọi người cho được đắc quy Phật đài

Chừng ta tịch diệt đi rồi

Ai hành như vậy tốt thời biết bao

Trí lành chẳng biết khổ đau

Chẳng rầu chẳng lụy chẳng vào cảnh nguy

Chẳng ai phá hại làm chi

Chẳng ai đánh đập chẳng ai chửi ḿnh

Chẳng ai tống đuổi xô tranh

V́ ḷng nhẫn nhục giữ ǵn đă yên

Ai mà an trụ như trên

Có nhiều công đức khó biên khó lường./.

Thực hiện: Ngọc Liên

Xin xem tiếp phần 17

TẬP KỆ SƯU TẦM