![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Thân này chưa biết ra chi
Của kia lại có chắc ǵ mà ham
Bao nhiêu cho thỏa ḷng tham
Càng thâu chất chứa càng làm mê say
Tiếc cho tháng rộng năm dài
Chung quy hoang phí về tay thần tiền
Được thua thua được liền liền
Hả hê mới đó ưu phiền đâu đây
Đem thân làm kẻ tội đày
Cho bao vật chất nó cai trị ḿnh
Để tâm làm vật hi sinh
Suốt đời theo lịnh dục t́nh dắt lôi
Cái tham bao thuở cho rồi
Cái không mai đến một hồi là xong
Giả tràng xe cát biển đông
Vô t́nh lượn sóng cướp công nhọc nhằn
Tuồng đời ai biết cho chăng
Như mây tan hiệp như trăng khuyết tṛn
Đêm tàn tim lụn dầu ṃn
Cái đi mờ mịt cái c̣n mỏng manh
Chắc chi bọt nước đầu gành
Chắc chi sương đọng trên cành ban mai
Bọt kia làn gió nhẹ lay
Sương kia mặt nhựt chiếu ngay xong đời
Mênh mông trong khoảng đất trời
Thân ta biết gởi về nơi chốn nào
Phước gom nghĩ được là bao
Nếu đem trừ cấn biết sao thiếu thừa
Dặt dày kiếp cũ căn xưa
Biết bao oan nợ mà chưa trả đền
Tiền cừu hậu hận há quên
Một bên đi trả một bên đến đ̣i
Lung tung trong cạm luân hồi
Day qua trở lại biết đời nào ra
Mấy ai suy kỹ nghĩ xa
Rảo chân sấn bước cho qua khoản này
Chán chê mộng cảnh đọa đày
Đưa dây trí huệ tháo dây dục t́nh
Đoạn trừ cái hoặc vô minh
Tâm chơn trở lại tánh linh đem về
Gieo lan hột giống Bồ Đề
Xinh tươi nhành lá xum xuê vội tàng
Nước dương rưới khắp trần hoàn
Diệt trừ phiền năo tiêu tan tội t́nh
Gay chèo thuyền giác độ sinh
Bến mê phút chốc biến thành ao sen.

Trăm năm vật đổi người dời
Một câu quư giá muôn đời c̣n ghi
Mở lời trước phải xét suy
Rằng ta cất tiếng ích chi chăng là
Bằng như lời ấy thốt ra
Làm buồn kẻ khác th́ ta xin đừng
Nói chi mắng nhiếc tưng bừng
Miệng xây núi nghiệp biết chừng nào tan
Nói chi chửi rủa kêu vang
Lưỡi đào hố nghiệp biết đàng nào lên
Họa tai v́ miệng mà rên phù trầm
Ai ơi ! Nghĩ lại kẻo lầm
Đóng bưng cửa miệng chớ tầm quỷ ma
Cũng thời tiếng nói thốt ra
Của chư Phật thánh diệu ḥa biết bao
Là câu nói pháp thanh tao
Đưa người giữa biển sóng xao lên bờ
Ôi lời nói quư không ngờ
Đương phàm hóa Thánh một giờ đổi thay
ta nay học Đạo Như Lai
Hăy dùng lời nói mở bài pháp môn
Ta nên cất tiếng ôn tồn
Phá tan những giấc mộng hồn tối đen
Miệng ta là cánh hoa sen
Một khi hé nở một phen thơm lừng
Tiếng ta là gió mùa xuân
Một cơn thổi nhẹ muôn dân mát ḷng.

Miệng người là cửa đền vua
Phải nghiêm phải giữ kẻo mua tai nàn
Lời ra nếu lỡ sổ sàng
Lệnh vua giải đến pháp tràng c̣n chi
vậy nên nói phải ghi vào ḷng
Một là chuyện có nói không
Chuyện không nói có ư mong gạt người
Hoặc khi dấu lỗi biện lời
Hoặc v́ tức giận nói vơi nói đầy
Hai là thêu dệt đó đây
Lời t́nh khúc nguyệt êm tai mát ḷng
Vẽ duyên cho chuyện thêm nồng
Cho người mờ mệt cho ḷng đảo điên
Ba là đâm htọc đôi bên
Vui đâu chúc đó khiến nên rầy rà
Vắng người chuyện xấu nhắc ra
Trước người chuốt ngót bài ca nịnh thần
Bốn là miệng ác nói nhân
Mở lời chửi rủa Thánh thần chẳng kiên
Bởi trong ḷn dạ chẳng hiền
Hở môi mỗi tiếng để phiền xung quanh
![]()
Muôn loài nào khác chi ta
Cũng t́m sự sống lánh xa tai nàn
Có cha mẹ có họ hàng
Kết bè sanh hoạt hiệp đoàn siêng năng
Ta đừng giết nó mà ăn
Cũng dừng bắt nó trói trăn giam cầm
Bẩy câu chước độc mưu ngầm
Làm cho chúng nó âm thầm đớn đau
Lạc bầy dớn dác xôn xao
Lại e cái nạn thớt dao hầu gần
Ḿnh có thân nó cũng có thân
Nuôi ḿnh giết nó trái cân công bằng
Lâm ḿnh cảnh ấy khổ chăng
Giả như có kẻ bắt phăng chúng ḿnh
Mẹ cha cô bác thăm t́nh
Xót xa đă lắm bất b́nh biết bao
Ruột rà ai cắt chẳng đau
T́nh thân ai dứt chẳng xao gan vàng
Nếu ta suy nghĩ kĩ càng
T́nh này cảnh ấy rơ ràng tương thân
Làm người là có ḷng nhân
Hăy khơi tánh Phật lần lầm sáng ra
Người cùng muôn vật một nhà
ta là anh chị chúng là đàn em
Khôn hơn ta phải xét xem
Trông nom giúp đỡ bầy em dại khờ
Khi lâm nạn chúng bơ vơ
Mau tay tiếp cứu chớ ngơ mắt nh́n
Thấy ai giết thác sanh llinh
Lấy lời khuyên giải dụng t́nh cản ngăn.

Cũng xương cũng thịt cũng phần như ta
Đánh đau chúng nó kêu la
Tiếng rên đứt ruột tiếng la xé ḷng
Tánh linh người vật cũng đồng
Xuống tay bao nỡ cầm ḷng sao đang
Thân ta th́ muốn cho an
Mà thân kẻ khác lại toan xéo dày
Ḷng ta muốn tránh nạn tai
Sao cùng kẻ yếu ra oai dữ dằn
Nếu ta biết lẽ công bằng
Biết câu phước tội biết căn luân hồi
Chớ nên giết nó đành rồi
Cũng đừng hành hạ tỏ lời dễ khinh
Chớ cho nó khổ v́ ḿnh
Mở ḷng thương xót tấm h́nh hài kia
Đừng làm chúng nó chia ĺa
Con này xa mẹ vợ kia cách chồng
Đừng bày cắt cổ nhổ lông
Việc làm cũng phải dự pḥng về sau
Dây oan ai lại buộc vào
Kiếp này gây nợ kiếp nào trả xong
Muốn cho ḿnh được thong dong
Đừng làm kẻ khác khổ ḷng mà chi
Chớ v́ một chút sân si
mà bao oan trái kéo tŕ cuốn trôi
Muốn ra khỏi biển luân hồi
Quả kia phải hái cho rồi đừng gieo
Dừng chơn th́ bóng chẳng theo
Nhơn tay th́ nghiệp chẳng đeo bên ḿnh
Ai ôi ! Hăy khá giữ ǵn/.
Thực hiện: Ngọc Liên