









![]()











Người người yêu cái thân phàm
Ai biết thân là cội khổ
Khắc khắc tham điều vui tạm
Nào hay vui thiệt gốc buồn
Kiếp phù sanh nương đỡ không lâu
Phần nhục thể sống thừa đâu chắc
Thọ thời cầu chín chục
Yểu không tới ba mươi
Ngày nay dễ biết việc ngày mai
Lúc ngủ khó chờ lúc tỉnh
Nếu hơi ba tấc chẳng c̣n
Thời vóc ngàn thu hết thấy
Mới biết xác phàm không chắc
Cho hay hồn quư rất linh
Gân dai dính các xương
Da mỏng bao nhiêu thịt
Tóc lông răng móng bụi đóng không thanh
Thân thể gớm hồm chẳng sạch
Đông run hè nực
Cầu sống lâu đành chịu bịnh rét hằng năm
Chí cắn muỗi ve, trông c̣n măi dựa
Loài trùng đ̣i bữa
Xác thúi không vui không sướng
Hồn khôn khá tỉnh khá tu
Sao người mê muội gọi phong lưu
C̣n kẻ lờ mờ đành tŕu mến
Đầu rối xức dầu giắt nĩa
Vóc hôi ướp xạ thoa hương
Lụa hàng bao xác thịt phô trương
Gấm nhiễu đắp thân phàm bóng dạng
Uổng trau dồi nhiều cách
Khó bền bỉ trăm năm
Không dè lờ mắt nhức đầu
Ông diêm chúa sai người đến rước
Mới biết rụng răng bạc tóc
Quỉ vô thường lănh giấy đi t́m
Đắm sắc tham tài
Giục mau về địa ngục
Cố ngon say rượu
hối sớm xuống âm tỳ
Sống tạm tham vui một thuở
Thác rồi chịu khổ ngàn năm
Một mai thẳng xuống suối vàng
Bốn vóc cứng như cục đá
Cơm hấp hối huynh tay cóng cẳng
Lúc ngặt ḿnh hả miệng trơn tṛng
Dẫu vợ con yêu dấu
Không phép cầm hồn
Tuy cốt nhục tiếc thương
Khó bề thế mạng
Kẻ sống luống luỵ châu chan chứa
Người thác rồi hồn phách dật dờ
Đường U Minh như chạng dạng lờ mờ
Nơi dị cảnh thiệt lạ lùng bỡ ngỡ
Cửa nhơn quỉ qua ranh càng thảm
Cầu nại hà thấy nghiệp mà ghê
Cách dương gian mới đà nhiều điện
Phán quan đọc án chẳng dung t́nh
Quỉ sứ cầm thương không dị mặt
Cơn sống không lành
Đưa thiên Đạo lên tiên lên đế
Lúc c̣n làm dữ
hành than đồ bị lửa bị đao
Xưa ngỡ bày địa ngục dối đời
Nay mới thấy Minh Vương xử tội
Gương nghiệt cảnh hiện rành tội dữ
Khó chối khó từ
Cơi dạ đài hành đủ cách ghê
Hằng kêu hằng khóc
Bị gươm chịu giáo
Hồn không hết để hành h́nh
Đội gạt mang lông
Miệng vật khó phân gần trả nợ
Cao tài hươi kiếm kích
Rày xuống quỷ tốt cũngquỳ
Lợi khẩu ngạo Phật tiên
Nay thấy Minh Vương phải mọp
Hồn đă ḅ càng miền hạ giới
Xác c̣n nằm giữa quan tài
Ngày dắn hoặc ngài dài
Tháng sau cùng tháng bảy
Trời nực mau śnh ṿi tửa nhúc
Hàng sơ kḥ kín thúi hôi bay
Theo phong tục kẻ đốt ra tro
Giữ thể thống vào hàng để tế
Lúc sốngđỏ da thắm thịt
Nay quá bấy lầy
Rày nằm dằm đất mục xương
Sẽ ra tro bụi
Niềm ân ái ngày xưa lạt lẽo
Oai anh hùng khi trước tiêu tan
Tấm mộ chí luống ghi lời mọn
Tiết thanh minh trông đốt giấy tiền
Nếu theo thế sự
Người đời ai khỏi một lần
Thân sống ḿnh tu cố gắng
Phải biết trong xác phàm có Phật
Đừng b́ nơi ngục đất nhiều ma
Tu dầu trai dầu gái cũng thành
Hành dẩu tục dẩu Tăng cũng đắc
Sớm tu thanh tịnh
Hóa thân ngồi giữa ṭa sen
Chớ đắm hồng trần
Hết thở xuống miền ải quỉ
Đừng hẹn ngày này qua ngày nọ
Để măn xuân sanh
Há trông người trẻ khóc người già
Chôn thêm xương trắng
Di Đà hằng nguyện rước
Ṭa sen hư nở bỏ biến ngồi chơi
Diêm chúa chẳng t́nh riêng
Roi sắt thiếu lại t́m nài đánh thử
Kiếp theo lành bỏ dữ
Mau chừa lỗi lo tu
Gặp ai nên khuyến lánh hồng trần
Thương bạn phải khuyên ra độ chúng
Trông ai nấy đều đồng Cực Lạc
Muốn bao nhiêu thảy hưởng Niết Bàn
Phật nói thiệt nay mười phương tin thiệt
Rày không tu sau năm ngă khó tu
C̣n tấm thân lo sớm cho thành
Hết hơi thở kiếp chầy khó độ.
Học đạo trọng phát tâm là trước
Tu hành cần lập nguyện làm đầu
Lập nguyện độ chúng sanh mới đặng
Phát tâm tu quả vị mới thành
Nếu phát tâm chẳng đặng rộng to
Th́ lập nguyện có đâu bền chắc
Tuy tu nhiều kiếp cũng luân hồi
Dẫu niệm cả đời c̣n khổ năo
Quên ḷng Bồ Đề
Dầu tu phước lành cũng mang tội
Quên c̣n vậy thay
Huống chi chưa phát tâm độ chúng
Muốn cho nên phép Phật Như Lai
Thời phải tập tâm làm Bồ Tát
Bởi phát tâm lập nguyện
Nhiều cách khác nhau
Phải thích nghĩa chỉ đường
Một lần đủ thể
Chánh tà thiệt dối
Lớn nhỏ méo tṛn
Tám việc phát tâm không giống
Một lần thích nghĩa cho minh
Hoặc vị tiếng đồn, hoặc cầu danh lợi
Hẳn thiệt phát tâm tà
Không cần khen trọng miễn đắc quả linh
Mới là theo ư chánh
Trên noi Phật pháp dưới độ chúng sanh
Biết lỗi thời chừa, biết lầm thời sửa
Đường Cực Lạc xa mà không ngán
Độ chúng sanh nhiều cũng chẳng từ
Ấy là phát tâm thiệt
Biết tội không bỏ, biết lỗi không chừa
Trong trược ngoài thanh, trước siêng sau trễ
Tuy ḷng tốt bị danh lợi mà lảng
Dẫu trí minh v́ tội lỗi mới nhơ
Là ôm ḷng dối
Hết ḷng tế độ chúng sanh đông
Ráng sức tu hành kinh luật khó
Ấy là phát tâm to
Miễn đặng độ ḿnh thành cháh quả
Đă đành bỏ chúng mắc luân hồi
Ấy là phát tâm nhỏ
Dễ mới chịu làm làm lấy có
Khó thời lại bỏ như không
Muốn khuyên sợ trễ công tu
Mong cứu e vương điều hại
Là phát tâm méo phải chừa
Thể ḷng là Phật chẳng cho xao
Thương chúng như ḿnh nên ráng độ
Miễn đặng vẹn trên vẹn dưới
Chẳng so công chúng công ḿnh
Thiệt phát tâm tṛn khá rán
Dùng phát tâm thiệt chánh lớn tṛn
Bỏ hư nguyện dối tà nhỏ méo
Tướng chia tám món
Gốc tại mười duyên
Một cám đức Phật trời
Hai đền công thí chủ
Năm thương nghĩa chúng sanh
Sáu ghê đường sanh tử
Bảy tôn trọng tánh linh
Tám ăn năn hối lỗi
Chín thanh tịnh an dưỡng
Mười để phép lâu dài/.
Thực hiện: Ngọc Liên