



![]()
![]()
![]()
Thân huyển nhà mộng
Màu sắc giữa không
Lớp trước không cùng
Lớp sau chẳng dứt
Sanh đây mất đó
Lên xuống cực ḷng
Chẳng khỏi ba ṿng
Thuở nào thôi hết
Cuộc đời tham mến
Duyên chứa thành thân
Từ trẻ đến già
Không điều chi đặng
Gốc cội không sáng
Bởi ấy che lầm
Khá tiếc mai hôm
Vô thường chẳng ắt
Đời nay luống mất
Đời sau lấp ngăn
Mê lại lầm mê
Bởi do sáu giặc
Lăn lộn sáu đường
Xuống lên ba nấc
Tầm vị chơn sư
Nương người đại đức
Chọn lựa thân tâm
Bỏ điều gai gốc
Cuộc đời giả mị
Có ǵ ép bức
Xét tột lẽ Đạo
Đến ngộ là mực
Ḷng cảnh đều thôi
Đừng ghi đừng nhớ
Sáu căn ḥa vui
Đứng đi lặng lẽ
Một ḷng chẳng sanh
Muôn pháp đều dứt.
PHẢI CÓ TIẾT LỘ
Đức Phật dạy rằng
Tỳ khưu các ngươi
Ăn uống vật chi
Xem như dùng thuốc
Mặt tốt mặc xấu
Đừng thêm bớt ǵ
Miễn nuôi cái thân
Qua cơn đói khát
Như ong lượn hoa
Chỉ hút lấy mùi
Không hái hương sắc
Tỳ khưu cũng thế
Nhận của cúng dường
Trừ phiền năo ngay
Không được xin nhiều
Ḥng mất ḷng thiện
Ví như người khôn
Đo lường sức trâu
Nhiều ít đúng mực
Không bắt làm quá
Cho kiệt hết sức
Phật Di Giáo kinh.


Thuyết thông với tâm thông hai tướng
Như mặt trời treo tượng hư không
Chỉ truyền thấy tánh pháp ṿng
Ra đời phá bể tà tông ra ngoài
Pháp chẳng cứ hai loài tiệm đốn
Chậm mau do ở chốn tỉnh mê
Cửa này thấy tánh th́ về
Người mê che lấp chẳng hề tỉnh ra
Dầu giảng thuyết rộng xa muôn loại
Mà lư th́ hiệp lại một đường
Trong nhà phiền năo mơ màng
Mặt trời huệ tỏ nên thường mọc ra
Hễ tà lại tức là phiền năo
Hễ chánh về phiền năo trừ đi
Chánh tà đều chẳng dùng chi
Một ḷng thanh tịnh đến th́ không dư
Bồ Đề vốn Chơn Như tự tánh
Hễ khởi ḷng bất chánh là sai
Tịnh tâm vẫn ở trong sai
Chánh xô ba tướng ra ngoài Đạo ngay
Người đời nếu có hay tu lại
Hết thảy đều chẳng hại Đạo mầu
Lỗi ḿnh ḿnh thấy làu làu
Tức là với Đạo hai đầu tương đương
Loài sắc tự nó thường có Đạo
Đều chẳng cùng phiền năo chi nhau
Ĺa Đạo t́m Đạo ở đâu
Trót đời chẳng thấy Đạo mầu nơi nao
Một đời những lao xao v́ Đạo
Rốt cuộc rồi áo năo lấy thân
Muốn t́m cho thấy Đạo chơn
Làm ngay là Đạo xoay vần tới ngay
Tự ḿnh nếu không hay có Đạo
Làm quấy th́ thấy Đạo là ǵ
Kẻ nào thiệt dạ tu tŕ
Tự nhiên chẳng thấy lỗi chi ở đời
Nếu ḿnh thấy những người làm quấy
Ḿnh quấy theo kẻ ấy thấp thay
Quấy ai ta chẳng quấy lây
Nếu ta cũng quấy lỗi rày ở ta
Vậy ta hăy ruồng xa ḷng quấy
Phiền năo trừ chẳng thấy năo phiền
Ghét yêu chẳng bận ḷng thiền
Ruổi dài hai cẳng nằm yên một giường
Với người khác t́m phương khuyến thiện
Tự ḿnh nên phương tiện tuỳ cơ
Chớ cho họ có ḷng ngờ
Tức là tự tánh bây giờ hiện ra
Pháp Phật ở đời ta như vậy
Chẳng ĺa đời t́m thấy riêng bề
Ĺa đời kiếm Đạo Bồ Đề
Như t́m sừng thỏ chẳng hề thấy đâu
Chánh kiến ấy trên đầu xuất thế
tà kiến là tiếng để thế gian
Chánh tà quét sạch một làn
Tánh Bồ Đề sẽ chan chan hiện trần
Tụng nầy ấy là phần đốn giáo
Cũng kêu tên là đại pháp thiền
Mê th́ hằng kiếp liên miên
Tỉnh th́ giây lát cũng liền thành luôn.
Duyên sanh nên hư huyễn
Vô vi không sanh diệt
Chẳng thiệt hư không hoa
Lời vọng tỏ nghĩa chơn
Vọng chơn đều thảy vọng
Không chơn đâu có chơn
Làm sao thấy chỗ thấy
Trung gian không thiệt tánh
Mở kết đồng chỗ chơn
Chánh phàm không hai nẽo
Người xem chỗ giao tánh
Có không đều thảy quấy
Chấp tối là vô minh
Phát minh thời giải thoát
Mở kết nhơn thứ lớp
Sáu mở một cũng vong
Chọn căn cho tṛn thấu
Nhập lưu thành Chánh Giác
Đà la thức mải mún
Tập khí thành ḍng chảy
Chơn chẳng chơn e mê
ta thường há chẳng tỏ
tâm ḿnh dùng tâm ḿnh
Không huyễn thành pháp huyễn
Chẳng huyễn cũng không sanh
Pháp huyễn làm sao lập
Danh gọi hoa sen mầu
Kim cang vương bửu giác
Như huyễn tam ma đề
Khải tay siêu vô học
A t́ Đạt Ma này
Mười phương bạc đà phạm
Một cửa đến Niết Bàn./.
Thực hiện: Ngọc Liên