



Những buổi sáng trên con đường vạn lư
Êm như mơ đoàn Khất Sĩ tŕ b́nh
Ngàn cỏ cây gió thoảng lá rung rinh
Như chợt tỉnh đêm dài mê man ngủ
Đoàn cứ bước đi trong vỏ trụ
Theo tiếng ḷng quyến rủ rộng bao la
Ta thử xem khất thực ích chăng là
Thử giải phẫu vấn đề qua lịch sử
Đọc lịch sử đến trang bi t́nh sử
Khiến hậu sanh bực tức bậc tiền sanh
là hai bên Trịnh Nguyễn quyết tương tranh
Xua mảnh tướng như đàn ong vỡ tổ
Mạnh như băo tràn như đê bị lỡ
Như cuồng phong rạp cỏ ngă nghiêng cây
Tranh tranh tranh sát khí ngất trùng mây
Nửa thế kẻ lê dân rên thống thiết
Binh tướng chết chưa băng c̣n tiếp giết
Băi tha ma thêm măi măi hồn ma
Cắt sông Gianh chia Nam Bắc giao ḥa
Hoen ố sử muôn đời không rửa nhục
Mộng bá thế Tần Thủy Hoàng hối thúc
Lập Trường Thành Vạn Lư sợ xâm lăng
Mong cháu con trường cửu ngự ngai vàng
Mặc dân khổ dân sầu tuôn suối lệ
Ḱa Hạng Vơ Lưu Bang quên Minh Thệ
Nhớ túi tham vô đáy cứ nồi da
Giành ngọn rau giành tấc đất quê cha
Khóc khóc khóc hai bên dân thảm khóc
Kỳ đại chiến vừa qua bao dân tộc
Máu nhuộm hồng đồng nội thắm sa trường
Bỏ đất vàng ban mảnh đất quê hương
Ướt cây cỏ hoa ngàn pha nước biếc
Xương vô định chập chồng không kể xiết
Thành núi cao non thẩm trắng phau phau
Bao thân tàn lịm chết lúc tranh nhau
Đây ngă gục rồi bên kia gục ngă
Kẻ c̣n lại giọt châu rơi lả chả
Dưới mà gầy trên lằn trán nhăn nheo
Con mất cha kham khổ tấm thân nghèo
Chồng mất vợ vợ pḥng không quạnh quẻ
Ôi cảnh đẹp giờ đây thôi đẹp đẽ
Như cũng đồng thông cảm hận chia ly
Biết bao người đang lộ nỗi sầu bi
Nỗi tức khí để hả hơi hớn oán
Nhưng khốn nỗi v́ câm không ta thán
Hỏi nguyên nhân thảm cảnh kể trên đây
Đáp do hai yếu tố kể sau này
Một ḷng ác hai ḷng tham và diệt tận
Phải làm sao khi vạn loại c̣n vương
Phải thực hành cấp tốc một hai phươngLà xă phú cầu bần là khất thực
Như thái tử ngày xưa đầy nghị lực
Bỏ ngai vàng điện ngọc bỏ cung phi
Bỏ sơn hà gấm vóc bỏ thê nhi
Đời mộng thắm nhưng không màng mộng thắm
Ôm b́nh bát độ người đang say đắm
Từ nội thành ngoài thị chí thôn lân
Để phá tan giai cấp bốn hạng dân
Bất b́nh đẳng đă trở thành b́nh đẳng
Thân vương giả đâu màng sương gió nắng
Trên con đường thiên lư cứ lê chơn
Ôi mưa rơi ôi dày dạn phong trần
Tiến tiến tiến mặc dù thân muốn quị
Rồi Phật tịch trên hai mươi thế kỷ
Nhưng Tăng đồ roi dấu đánh siêu nhân
Bát nơi tay trải biển sở non tần
Tiến tiến tiến tiến lên tuy kiệt sức
Tăng ôm bát nghĩa là tăng khất thực
Nghĩa là tăng trừ diệt túi tham tàn
Nghĩa là tăng diệt ác tận tâm can
Và cũng nghĩa lập tự do bác ái
Nếu thế giới y hành gương Phật dạy
Th́ c̣n đâu cơn thảm khốc can qua
Th́ c̣n đâu máu đổ loạn non nhà
Th́ tuyệt đối dứt trừ cơn chiến lửa
Chắc ta muốn chiến tranh không c̣n nữa
Nhưng sao ḷng chất chứa nỗi tham sang
Nhưng sao ḷng chất chứa ngút non ngàn
Thế phải loạn và luôn luôn phải loạn
Cũng có kẻ chưa suy cùng nghĩ cạn
Vội phê b́nh khất thực xấu non sông
Xấu con Hồng cháu Lạc bởi ở không
tay chân đủ sao chẳng lo tự túc
Xin để sống sống như vầy quá nhục
Sống mồ hôi nước mắt của dân đen
Sống sống này thật đáng mặt hư hèn
Sao chẳng chết chết đi cho rănh nhẹ
Khoan chớ vội tôi xin bàn tột lẽ
Nếu nói xin sao chẳng hỏi xin ai
Nếu nói xin sao cúng bạc chẳng nài
Xin sao kẻ cúng nhiều không chịu nhận
Xét đúng lư xin đây là bổn phận
Đem gương lành cho bá tánh noi gương
Đem t́nh thương hàn gắn cả t́nh thương
C̣n nếu nói chúng ta cần tự túc
Để kiếp sống được vinh không hổ nhục
Xin hỏi rằng ai tự túc được đâu
Chính kẻ kia c̣n chặt cẳng chặt đầu
Những con cá những con gà để sống
Chính thiên tử không phơi ngoài nắng nóng
Để cấy cày một nắng khổ hai sương
Chính nông phu không lên ngựa cầm cương
Phải gặt hái phải lo bề đồng áng
Vậy ở thế phải giữ phần ở thế
C̣n chơn tu cứ giữ việc tu chơn
Cùng ban hành chánh Đạo khắp muôn phương
Để cảnh tỉnh vạn loài say đắm mộng
Một cơ thể tách riêng không thể sống
Mắt nh́n xa chơn bước khỏi sa chơn
Mồm đang nhai vào bao tử nuôi thân
Cũng như thế ta nh́n trong xă hội
Về vật chất phải cần nào cải chối
Song tinh thần cần thiết gấp hai ba
Mà người tu Khất Sĩ bước ta bà
Lo bổ hóa hàm linh lời Đạo đức
Cũng như bậc ráng công và ráng sức
Năng đề cao lư thuyết bất năng hành
Ḿnh tranh đua lại phạt kẻ đua tranh
Ḿnh cắp trộm lại bắt người trộm cắp
Thế mới biết đi xin trừ giai cấp
Nên tôi nguyền xin măi măi đi xin
Xin xin xin để độ cả chúng sanh
Để kiến tạo cơi đời chân thiện mỹ./.
Thực hiện: Ngọc Liên