Hoa đào; pháo nổ, có rồi không.
Kính gởi xa, gần chữ : có không
kiếp kiếp, không lành, không đổi có
đời đời, có dữ, có thay không.
Không mê đạo đức, không cầu có
Có nhiễm tiền tài, có nguyện không
tuyệt đối : ra ngoài, không với có
chi bằng tạm chúc “có” và “không”
![]()
trước mắt, xanh xanh, núi, chập chồng…
muôn, ngàn, đường, lối, đến non bồng…
một đoàn lữ khách bôn ba tiến…
mặc gió, mặc mưa, mặc nắng hồng.
kẻ : đến chơn non, kẻ : mệt đờ
kẻ : c̣n xa lắc, kẻ : xa lơ
kẻ : đang muốn bán đồ nhi phế
kẻ : đến lưng cao tự thuở giờ
xa xa bỗng thấy đá cheo leo…
nỗ lực tiến lên, nỗ lực trèo…
càng tiến, mồ hôi càng rịn chảy…
là càng tới đỉnh, mặc đùa reo…
ô ḱa ! hướng đạo đă sa chân…
khiến khách đang đi trở bước lần…
thử hỏi : - ta đi v́ đỉnh núi
hay v́ người ấy… bảo ta vâng?
nếu v́ đỉnh núi : mau mau tiến
ai thối mặc ai, chớ nản ḷng.
bằng gặp đường bằng, sao tới đỉnh
phải nhiều thử thách mới thành công.
Chót núi: ví như chốn niết bàn
muộn, ngàn, đường lối, vạn đường sang…
lữ hành: là kẻ mong thành Phật,
mưa, gió, rớt, rơi… ấy nghiệp doan:
![]()
Phật xưa nhập diệt tận Tây Phương
đệ tử sao phân biết mấy đường ?
Đạt Ma, hoằng dương miền Bắc ấn
Ba Ly, xiển giáo chốn Nam dương
người mang y bát dùng tôm, cá
kẻ mặc áo tràng độ muối, tương
tiểu, đại, hai thường lo kích, bát
không tường một góc ấy ḷng thương.
Thay lời Sư Cô Bạch Liên mến tặng ba con
“Trang, Xuân, Liễu của mẹ”.
con ở ta bà con nhớ mẹ
mẹ về Phật cảnh mẹ thương con.
Mây sầu xam xám trôi cuồn cuộn:
chạnh nhớ con thơ, mẹ dệt thơ:
con hỡi ! phương trời con có thấu…
… ḷng già héo hắt dáng bơ thờ?
Ô ḱa ! gió thoảng lay nhành liễu
Lá biếc rung rinh động xạc xào.
mẹ ngỡ lời con văng vẳng lại…
song khi nh́n kỹ: lá xao xao.
Tuy, mẹ: thương con, con : mến mẹ
Nhưng v́ sứ mạng phải ĺa xa…
Ra đi., dạ mẹ hằng lưu luyến,
ở lại… ḷng con cũng xót xa…
trước mắt: non non, trời, nước nước
Ngoảnh “t́m Phố Hội”, lệ vương vương !
mẹ đi đem cả : h́nh con mẹ,
con ở, giữ ḷng : ảnh mẹ con
đời mẹ như đời con nhạn trắng
tung đôi cánh bạt khắp trời xanh…
đời con tựa thể: con chim nhỏ.
Chưa đủ: cánh lông tạm đậu cành.
Nhưng một thời gian, lông cánh đủ
mẹ d́u bay nhảy… liệng tầng không…
hải hồ !... phỉ chí đời son trẻ
vũ trụ thâu trong: đôi mắt trong…
vét ḷng mẹ dệt vầng thơ nhớ
mượn gió mây ngàn, gởi đến con…
con hỡi ! dù xa sông tiếp biển
t́nh thương : con, mẹ vẫn vuông tṛn.
Thực hiện: Ngọc Liên