



“Viết khi xem xong tranh của T-N và để tặng ai muốn làm người không chết”.


Thể xác vùi sâu ba tấc đất
thanh danh lừng lẫy bốn phương trời
đêm khuya khoắt những côn trùng rên xiết…
… những dư âm, thêm áo năo thê lương…
ồ ! đâu đây lan tỏa chất trầm hương…
khiến Tăng chạnh, bậc lợi tha xả hỷ…
… chạnh những bậc quên ḿnh ngoài chiến lũy…
dấn thân vào lửa đạn chốn sa trường.
nào dăi dầu, mưa nắng, dạn phong sương…
xa cha yếu, mẹ già, gần quan tái.
Nguyễn Thái Học trang anh hùng Yên Báy…
Lên đầu đài, cam rụng chiếc đầu lâu…
Trước khi rơi, dơng mănh thét một câu:
“thề đả đảo thực dân quân khát máu”
bà Trưng, Triệu nơi khuê pḥng ẩn náu
nhưng yêu đời phải gánh việc mày râu
dưới trăng vàng mài kiếm suốt canh thâu…
ḷng bất khuất, quyết một c̣n một mất,
một thanh kiếm, quân Ngô đều vỡ mật
hai đầu voi tướng Chệt thảy kinh hồn
pháo khải hoàn vang dậy khắp cô thôn.
Mùa chiến thắng liệt oanh cờ phất phới.
C̣n Đại tướng Lê Lai v́ Lê Lợi…
… v́ non sông thù nghịch nhà Minh
… v́ lê dân, xem nhẹ tấm thân ḿnh
giả Minh chủ, chết thay cho Minh chủ.
Trần B́nh Trọng sa cơ, Tàu khuyến dụ:
“nếu hàng đầu, sẽ phong chức Bắc vương”
mắt tṛn xoe ngạo nghễ đáp đường đường:
“thà làm quỉ nước Nam hơn vương Bắc”
Trần Quốc Toản bóp quả cam dẹp nát
V́ không cho dự việc chống Quân Nguyên
Nhưng cơi ḷng ngùn ngụt lữa trung kiên,
- “phá cường địch, báo hoàng ân” tọai chí !
Đinh Bộ Lĩnh người chăn trân chín khí
Bóng cờ lâu c̣n lay động trong sương
dẹp loạn xong, biệt hiệu “Vạn Thắng Vương”
“Đại Cồ Việt”, ngàn năm danh sáng tỏ.
Lê Chiêu Thống rước voi dày mă tổ
nếu không nhờ Nguyễn Huệ đất Tây Sơn
… th́ c̣n đâu lăng tẩm với giang sơn
… th́ chă tránh ṭan dân cơn thảm khóc !
nh́n thực tế nước nhà đang tang tóc.
nếu không nhờ người chí sĩ trung trinh
… th́ làm sao xă tắc được thanh b́nh ?
rồi bậc ấy giờ đây nằm dưới huyệt
Tuy thể xác, không c̣n cùng tế nguyệt
song tinh thần sống măi với non sông
trong sử xanh chói rạng giống Tiên Rồng
bàn tổ quốc hương trầm nghi ngút quyện
đó ! những bậc yêu đời ôm chí nguyện :
- “thương : lê dân, thù nghịch của : thực dân.
“ theo : Tô Tần, thù nghịch của : Vương Tần”
ích : một chỗ, lại gây sầu : một chỗ..
dân càng khổ, máu anh hùng càng đổ
… th́ làm sao cứu vớt cả nhơn sinh ?
… th́ làm sao cứu vớt cả hữu t́nh ?
gió ! trừ gió, gió ào…, cây tróc rễ
không tương trợ tương liêu và tương tế…
chỉ tương can, tương khắc với tương tranh
là gieo sầu, chuốc thảm, chúng dân lành
sao bằng kẻ lê chân đường giải thoát ?
thân tịnh hạnh, khoác huỳnh y, quảy bát…
tung từ quang, phủ lắp giọng hờn oan
bủa đạo vàng, cảnh tỉnh kẻ mơ “vàng”
hết hệ lụy, ḷng từ bi mới hết.
nên Tăng sĩ hiện làm người không chết,
rải kim ngôn, ngọc ngữ, khắp mười phương…
tháng năm qua, c̣n ngào ngạt dư hương
tuy bia đá, có ṃn, danh chẳng mất.
và danh ấy thơm lan trong trời đất…
không như danh Tô Định, hoặc Đề Bà,
mà như danh thái tử Tất Đạt Đa
đă ra sức tát sông mê khô cạn
vậy, xét kỹ, Tăng đây làm cách mạng
cho vạn loài, vạn vật, vạn tâm hồn
khỏi xương phơi vô định, chập chồng non.
khỏi máu đổ, tràn trề lai láng biển…
khỏi địa ngục, phơi thây trường chinh chiến
khỏi khổ sai, khỏi tàn phế h́nh hài…
khỏi đọa đày, khỏi mất cả chơn tay
khỏi muôn, triệu chiếc đầu rơi lông lốc…
khỏi bên lợi, khỏi một bên nheo nhóc!!!
được tiêu diêu, tự tại dưới Phật đường.
được trường tồn vĩnh viễn tận tây Phương
một lẽ sống hằng sa cho vạn giống…
sống ! sống ! sống ! đời đời Tăng vẫn sống
trong hồn người trong tâm trí, người người…
dù tang thương, dù vật đổi sao dời…
lẽ sống ấy : xuân ! xuân ! xuân ! bất diệt.
Thực hiện Ngọc Liên