Con yêu dấu,
Cuộc đời rồi ai cũng
sẽ đi qua! Ba đã đi
trước trên con
đường. Bây giờ rút
kinh nghiệm, thay vì
hướng dẫn cho các
con với mọi hành
trang, tư lương mà
Ba đã thu lượm được.
Nhưng hoàn cảnh có
khác đi, Ba lẫn con
không có nhiều thì
giờ cùng nhau trao
đổi, còn Ba thì
chẳng biết ngày nào
"trở về với đất".
Cũng may, nhờ
"duyên" đã đến thì
Ba tập tành để viết:
Viết những điều cho
con và các Thanh,
thiếu niên đang lớn
trong xã hội đầy
nhiễu nhương của thế
giới hiện nay nầy.
Âu đó cũng là điều
hay, giúp cho Ba có
điều kiện cống hiến
lại cho xã hội. Ba
không biết Ba nên
cám ơn xã hội như
thế nào? Ba chỉ hi
vọng những điều Ba
viết tự đáy lòng, tự
trong dòng tri thức
mà Ba đã tiếp thụ
của xã hội từ lúc
còn ấu thơ; và với
tình thương yêu Ba
dành cho con, Ba đã
nói lên những gì
thực tế, từ trong
vấp ngã của cuộc
đời, từ kinh nghiệm
sống gian nan của
mình, và của một số
người trong xã hội
sẽ giúp ý cho con
hầu con chuẩn bị
thật xứng cho một
cuộc sống xứng đáng
ở cõi đời nầy. Để
kết thúc loạt bài,
Ba viết lại câu mà
Ba đã viết trong bài
trước: "Sao cho
con có một cuộc sống
xứng đáng, xứng đáng
trong một kiếp
người: Khi con ngẫng
đầu lên con thấy
mình hãnh diện, mà
khi con nhìn xuống
con chẳng thấy thẹn
lòng". Con có
suy nghĩ gì không?
Hỡi con yêu..!
Ba của con,
Nguyên Thảo.