Đạo
Phật xuất phát từ trong ḷng
của nhân loại, trong nhu cầu
của nhân loại… tồn tại v́
nhân loại và để phụng sự cho
nhân loại. Điều khẳng định
này được chứng minh cụ thể
bằng sự thật lịch sử: cả
cuộc đời đấng Giáo chủ Thích
Ca Mâu Ni, sau khi thành đạo
suốt 49 năm đă không ngừng
xiễn dương Giáo Pháp do
chính Ngài khám phá và tự
chứng ngộ vào cuộc đời. Giáo
pháp ấy gồm 3 tạng: Kinh,
Luật, Tạng.Theo lời Đức Phật
dạy trong kinh Chuyển Pháp
Luân nói lên một điều: Khổ
và con đường diệt khổ, chỉ
thuần một vị, vị giải thoát.
Hai sáu thế kỷ trôi qua, các
thế hệ tiếp nối truyền thừa
– những đứa con ḍng họ
Thích – đă thể hiện tinh
thần ấy vào đời sống nhân
loại.
Thật nhân bản, thật con
người khi Thế Tôn tuyên bố:
" Ta chỉ nói khổ và con
đường diệt khổ". Câu nói ấy
đă thể hiện trọn vẹn tinh
thần v́ hạnh phúc của con
người. Do đó, chúng ta có
thể khẳng định rằng: hệ
thống giáo lư do Đức Phật
giảng dạy là một hệ thống
giáo lư giáo dục cho con
người làm thế nào để sống có
hạnh phúc ngay đây và bây
giờ, mà không phải là một
thứ hạnh phúc hứa hẹn ở ngày
mai hay ở nơi nào khác. Nếu
nói rằng: "Đối tượng chính
của giáo dục và văn hóa phải
là các cá nhân và mục đích
của giáo dục phải là hạnh
phúc của cá nhân" th́ giáo
dục của Phật giáo đă thực
hiện đúng mục đích đó.
Bài viết này sẽ đề cập đến
vấn đê giáo dục Phật Giáo.
Một vấn đề những tưởng đă
quá quen thuộc và đă có
nhiều hệ thống nghiên cứu có
tầm cỡ về nó, thiết nghĩ vấn
đề có thể cũ nhưng giáo dục
con người không bao giờ cũ.
Chúng ta đều biết cuộc sống
nhân loại ngày càng rơi vào
t́nh trạng xấu đi, khủng
hoảng và mất dần hạnh phúc –
dù là hạnh phúc giả tạo. Văn
hóa xă hội bị xáo trộn và
đạo đức suy đồi mà người
viết đă nh́n thấy một vài
nơi: Đời sống của tầng lớp
tu sĩ vốn được xem là tầng
lớp đạo đức của xă hội cũng
không khá hơn, cũng đang đi
dần đến chỗ suy thoái phạm
hạnh. V́ thế, các nhà lư
thuyết nhân tính và giáo dục,
các nhà tôn giáo luôn thao
thức về một hướng văn hóa
giáo dục mới cho ḥa b́nh và
hạnh phúc của nhân loại.
Những nhà văn hóa thời đại
rất lỗi lạc như: E.F Chuma
Cher, Albert Einstein,
Bertrand… đă có đề bạt ra
những quan điểm giáo dục mới
mẻ. Ở nơi đó, họ nói đến "mục
tiêu cơ bản của giáo dục là
phải giúp con người hiểu rơ
sự thật của tự thân, sự thật
của thế giới nơi người ấy
đang sống, thấy rơ hướng đi
đời sống của ḿnh và chịu
trách nhiệm về hành vi của
ḿnh". (1) Mục tiêu duy nhất
của giáo dục là cung cấp các
cơ hội phát triển và loại bỏ
các ảnh hưởng gây trở ngại
sự phát triển, mà đem đến
cho cá nhân sự phát triển
tri thức (văn hóa) và phát
triển các khả năng đến cao
điểm. Giáo dục phải được xem
có mối liên hệ với cộng đồng
hơn là liên hệ với cá nhân
và công dụng chính của giáo
dục là đào tạo công dân hữu
dụng. (2) Một quan điểm nữa
cho rằng: "nhà trường luôn
luôn là phương tiện quan
trọng nhất truyền thừa từ
thế hệ này sang thế hệ khác…"
(3) nghĩa là giáo dục có vài
tṛ duy tŕ và phát triển
gia sản truyền thống.
Thật vậy, làm sao một hướng
văn hóa, giáo dục cho ḥa
b́nh và hạnh phúc của nhân
loại lại có thể quên sự giáo
dục cho con người chính nó
được? Làm sao một hướng văn
hóa giáo dục cho ḥa b́nh và
hạnh phúc con người đạt được
kết quả khi mà con người c̣n
không biết chính ḿnh là ǵ?
Do đó, giáo dục trước hết là
giáo dục cho con người biết
rơ chính ḿnh, giúp con
người nhận ra sự thật của
con người và cuộc đời. Điều
này đă được chính Đức Phật
khám phá và giảng dạy cách
đậy hai mươi sáu thế kỷ.
Vậy sự thật của con người là
ǵ? Đức Phật dạy: "… Này các
Tỳ Kheo, thân không phải là
tự ngă, thọ không phải là tự
ngă… tưởng, hành, thức không
phải là tự ngă…"
Rồi Đức Phật giải thích năm
uẩn như sau: "Này các Tỳ
Kheo, phàm có sắc ǵ quá
khứ, vị lai, hiện tại thuộc
nội hay ngoại, thô hay tế,
liệt hay thắng, xa hay gần
đây gọi là sắc uẩn" (Tương
ưng III). Tương tự đối với
thọ, tưởng, hành, thức cũng
vậy. Như vậy qua lời Phật
dạy: sắc uẩn (gồm bốn yếu
tố: đất, nước, gió, lửa) là
cơ thể vật lư của một con
người, cơ thể của những
người khác và thế giới vật
lư, rải rác trong các kinh
phân biệt sáu giới (trung bộ
III), kinh lục giới phân
biệt (trung A Hàm) và nhiều
kinh khác cắt nghĩa, đại địa
gồm có: Nội đại địa (thân
người của ḿnh) và ngoại đại
địa (tha nhân và thế giới
vật lư), tương tự đối với
thủy, hỏa và phong đại. Qua
đây đồng thời giáo lư Duyên
khởi "cái này có th́ cái kia
có, cái này không th́ cái
kia không". Chúng ta thấy
sợi dây duyên sinh đă đan
dệt sự sống của con người và
sự sống đó không thể tách
rời ra khỏi tha nhân và thế
giới, vũ trụ vạn hữu đă nắm
tay nhau để đưa chúng ta ra
đời. không có một hiện tượng
nào trong vũ trụ mà không có
mặt trong ta. Kinh Hoa
Nghiêm gọi đó là "trùng
trùng duyên khởi". Đối với
thọ, tưởng, hành, thức, nếu
phân tích chúng ta thấy như
thế. Lời dạy trên đă cho
chúng ta thấy sự thật về con
người và thế giới. Mỗi người
trong chúng ta đều do vũ trụ
hợp tác với nhau mà tạo
thành, do các duyên thế giới
tâm lư mà sinh – chúng ta có
mặt trong nhau và với nhau.
Do đó, con người là vô ngă,
vô thường. đây là sự thật
của con người, sự thật của
cuộc đời, duyên sinh vô ngă.
Thế nhưng tư duy của con
người đă gắn chặt với tư duy
hữu ngă, luôn luôn chấp thủ
tự thân và thế giới là ta,
của ta. Các nhà văn hóa,
giáo dục cũng tư duy theo
con đường hữu ngă… Do nắm
giữ cái ngă, cái thường nên
cảm thọ khổ đau. Giữa sự
thật vô ngă, vô thường ấy,
Đức Phật dạy:
Này các Tỳ kheo, "sắc là vô
thường – cái ǵ vô thường là
khổ đau. Cái ǵ khổ đau th́
vô ngă. – Cái ǵ vô ngă
không phải của tôi, không
phải là tôi, không phải là
tự ngă của tôi" (tương tự
thọ, tưởng, hành, thức)
(Tương ưng III).
Thật ra vô thường, vô ngă
không gây ra đau khổ, khổ
đau là do chấp thủ, tham và
dục đối với những cái vô
thường; vô ngă đó. Con người
khổ đau v́ con người sống xa
bản tính, sống ngược bản
tính, con người không ư thức
được thực thể của chính
ḿnh, không hiểu được ḿnh
là ǵ? Do đó văn hóa, giáo
dục phải là văn hóa, giáo
dục con người trở về với bản
tính của chính ḿnh - bản
tính duyên sinh vô ngă – con
người va thế giới là một ư
thức thực thể của chính
ḿnh. Tư duy hữu ngă làm dấy
lên ḷng tham ái , sân hận,
si mê nguồn gốc của khổ đau.
Cho nên con đường tư duy của
hữu ngă không thể mở ra một
hướng văn hóa, giáo dục cho
ḥa b́nh, hạnh phúc của nhân
loại, ngược lại nó c̣n làm
phát sinh những tệ hại và
khủng hoảng khác mà thực
trạng xă hội ngày nay đă
chứng minh điều đó. Văn hóa,
giáo dục khả dĩ đem đến ḥa
b́nh và hạnh phúc chỉ có thể
căn cứ trên tư duy vô ngă,
trên định thức duyên khởi để
thấy được sự thật về con
người và thế giới. Thấy được
sự thật về con người và thế
giới là thấy được con đường
đi đến ḥa b́nh và hạnh
phúc. "Không hiểu rơ mối
liên hệ mật thiết ấy, con
người sẽ không hiểu được sự
thật của chính ḿnh, không
bảo vệ được môi sinh thoát
khỏi ô nhiễm như là bảo vệ
con người đi ra khỏi khổ
đau, th́ nhân loại sẽ đi đến
sự hủy diệt". V́ vậy giáo
dục phải là giáo dục cho con
người thấy được tự tính
duyên khởi của các Pháp, để
con người thấy được ḿnh và
xă hội không thể tách rời
nhau.
Giáo dục Phật Giáo, một hệ
thống giáo dục do chính Dức
Phật khám phá và giảng dạy
cách đây hai mươi sáu thế
kỷ, đă thực hiện đầy đủ
những yêu cầu giáo dục nói
trên qua giáo lư duyên khởi
– năm thủ uẩn, Tứ Đế, Bát
Chánh Đạo, Tứ Niệm Xứ…
Một điểm cần lưu ư đối với
những nhà văn hóa, giáo dục
khi thực hiện đường hướng
giáo dục theo Phật Giáo là
bản chất của Đạo Phật, bản
chất của giáo dục Phật Giáo
nằm trong sự sinh hoạt theo
chánh pháp – Giáo Lư của Đạo
Phật, lư thuyết của nhân
tính và giáo dục của Đạo
Phật không phải là đối tượng
để nghiên cứu và bàn luận
suông mà là con đường, là
phương pháp khởi niệm, để tu
tập, để thực hành – chúng ta
nên biết rằng bài thuyết
pháp hùng hồn hơn hết, tha
thiết hơn hết của Đức Phật
là sự sống của chính Ngài.
Nhân loại đang bước vào thế
kỷ mới cùng với những lo
toan cho một cuộc sống ngày
mai vốn đă chứa nhiều khủng
hoảng. Nhưng đó không phải
là điều đáng lo ngại, v́
chúng ta đă có những phương
pháp hóa giải những khủng
hoảng đó. điều chúng ta lo
ngại là chúng ta không chịu
thực hiện những điều Đức Thế
Tôn đă dạy. chúng ta là
những người giáo dục cũng
như những người được giáo
dục, phải làm sao tiếp xúc
được thực tại linh hoạt của
Đạo Phật, phải tiếp nhận cho
được luồng sinh khí tiếp nối
của Đức Phật qua hai mươi
sáu thế kỷ truyền thừa. Đó
là tất cả những ǵ chúng ta
cần làm cho ḥa b́nh, hạnh
phúc của nhân loại.
Lư thuyết là một vấn đề,
thực hành lư thuyết ấy là
một vấn đề khác. Chúng ta
thấy ngày nay các Phật Học
Viện mở ra khắp nơi, đâu đâu
cũng thấy có học Phật, nhưng
kết quả được bao nhiêu? Đó
cũng là vấn đề cần suy nghĩ.
Giáo lư duyên khởi đă cho ta
thấy rằng cuộc sống của cá
nhân và xă hội không thể
tách rời; th́ giữa con người
giáo dục và con người được
giáo dục cũng không thể tách
rời. Nghĩa là muốn giáo dục
có kết quả th́ giáo dục phải
đạt được thành quả mà giáo
dục hướng tới. Nói theo Phật
học th́ có nghĩa rằng: bậc
Thầy phải là con người sống
như chánh pháp, thể hiện
chánh pháp hay nói cách khác
bậc Thầy phải là người chứng
ngộ đời sống tâm linh cao cả,
có tầm giải thoát cao. Chỉ
có như thế người Thầy giáo
dục mới truyền trao được
thực tại sinh hoạt của Đạo
Phật. Và người học tṛ, con
người được giáo dục, phải
học với tâm trạng thao thức,
thành khẩn. "Học với một tâm
trạng thao thức đi t́m lẽ
sống như tâm trạng của nhà
mỹ thuật đi t́m cái đẹp, như
tâm trạng bệnh nhân đi t́m
lương y". Chỉ có cái học đó
mới đem đến kết quả mà giáo
dục hướng đến. Phần lớn
chúng ta học để mà học. Cái
học đó không đi đến kết quả
và không đi đến đâu cả, cái
học đó vô ích. Học để chất
chứa kiến thức cũng không
phải là cái học đích thực
cho sự sống và hạnh phúc -
kiến thức chỉ làm cho chúng
ta bị tê liệt, bất lực,
không thấy được chân lư.
Kiến thức không giúp ta dập
tắt ảo tưởng, v́ kiến thức
tự nó có thể là ảo tưởng.
kiến thức là một ư tưởng, ư
tưởng không phải thực tại.
Ngôn từ là phương tiện để
diễn tả kiến thức đó; ngôn
từ không phải là sự vật…
Phật giáo là một bộ phận
trong xă hội, nên chăng, các
Tỉnh, Thành cần có một
trường Bồ Đề, Tân Thanh…
(trường chuyên học Phật) góp
phần trang bị tư duy cho mọi
người đi đến chỗ chân, thiện,
mỹ. Song các Tự Viện cần
quan tâm bảo dưỡng tốt Tăng
Ni chúng, điều kiện và
phương tiện nhất thiết trong
quá tŕnh tu học, đáp ứng
nhu cầu giáo dục và đào tạo
tăng tài phục vụ Đạo Pháp –
Dân Tộc.
Vấn đề c̣n lại ở mỗi cá nhân
là tự thânh cá nhân phải nỗ
lực với bản tính của chính
ḿnh, bản tính duyên sinh vô
ngă, sống nỗ lực với cuộc
sống nội tâm chánh niệm,
tỉnh giác thấu hiểu sự thật
vô ngă của mỗi sự vật. Với
sức mạnh niệm lực giác tỉnh
đó con người ĺa bỏ tham dục,
sân hận và si mê - nguồn gốc
của đau khổ - cuộc sống an
lạc sẽ hiện ngay đây và bây
giờ trong giờ phút hiện sinh
– Giáo Dục Phật Giáo là
hướng đến mục đích đó.
NGUYÊN ĐĂNG (Thích Thiện Tâm)
(Theo phatgiaovnn.com)
(Văn Pḥng Thường Trực THPG
Đồng Nai)
Chú
thích:
"Các điều nhỏ nhoi tốt
đẹp" E.F Schumacher.
"Giáo
dục và trật tự xă hội" –
Bertrand Rusel.
Albert Einstein…P60