Những điều
trông thấy…

Đă có hàng loạt những h́nh ảnh, bài
viết báo động về bạo lực học đường,
khi học sinh, lứa tuổi thích ô mai,
lứa tuổi của mộng mơ lao vào nhau
trút những cơn phẫn nộ bằng hung khí.
Khi sân trường không b́nh yên th́
lấy đâu b́nh yên cho sân cỏ, nơi mà
tính chất ăn thua, cạnh tranh đă
ngấm từ trong từng tế bào cổ động
viên hay cầu thủ. Mới hôm nào cổ
động viên Hải Pḥng gây kinh hoàng
trên đường phố Hà Nội th́ hôm Chủ
nhật đầu tháng 7 vừa qua, trọng tài
đă phải ra về trong sự bảo vệ của
hàng chục công an trên sân Đồng Tháp.
Gần đây sân chùa cũng chẳng b́nh yên
khi ở Tu viện Bát Nhă, người
ta đă dùng bạo lực xua đuổi tăng sĩ
ra khỏi nơi tu tập bằng hung khí và
cả bùn dơ. Buồn chăng? Khi những
cảnh tượng trên diễn ra liên tục và
thường xuyên đến mức không ngày nào
không có chuyện, các phương tiện
thông tin đại chúng tràn ngập các
loạt bài, phóng sự về những chuyện
scandals trong mọi ngơ ngách của
cuộc sống, trừ những lănh vực chưa
được phép khai thác dẫu rằng
scandals ở đấy th́ chẳng thiếu.(!)
C̣n trong đời sống xă hội, người ta
đă sử dụng bạo lực như một phương
tiện nhanh chóng hữu hiệu để giải
quyết vấn đề hay thậm chí chỉ để
thỏa măn cái “tôi” bé nhỏ của ḿnh.
Những điều nghe thấy…
Chúng ta nghe những nhà b́nh luận xă
hội nói ǵ về nguồn gốc của xung đột
hay bạo lực? Họ giải thích đơn giản
nguyên nhân của mọi thứ tội lỗi, sai
trái là do “mặt trái của cơ chế thị
trường”(?) dù cái mặt trái ấy không
ai hiểu nó ra sao. Chỉ h́nh dung đấy
là một khuôn mặt xấu xí, đầy sẹo
nh́n mọi quan hệ dưới lăng kính lợi
nhuận, dịch vụ, đổi chác, tàn nhẫn,
lọc lừa, phi nhân tính... Điều ấy có
thể đúng khi người ta hô hào xă hội
hóa các dịch vụ giáo dục hay y tế để
rồi khi đến trường hay vào bệnh viện,
trẻ em hay người bệnh chỉ nh́n thấy
những đôi mắt lạnh lùng với những tờ
biên lai học phí hay viện phí thay
cho thái độ ân cần xuất phát từ
lương tâm chức nghiệp. Điều ấy có
thể đúng khi nền hành chính công
đang bị “dịch vụ” hóa. Nhưng có phải
đấy là hậu quả của “cơ chế thị
trường”, hay nguyên ủy nó nằm ở một
chỗ sâu hơn, xa hơn: khoảng trống
của giáo dục đạo đức? Bởi lẽ trong
các quốc gia có nền kinh tế thị
trường phát triển từ rất lâu như
những nước Tây Âu hay Bắc Mỹ th́
t́nh trạng bạo lực, lối ứng xử hung
bạo đă được kiểm soát khá tốt. Tất
nhiên không loại trừ những “kẻ giết
người hàng loạt” đó đây vẫn xuất
hiện, đặc biệt là Hoa Kỳ nơi súng
ống được bán tự do. Thế nên không
thể cứ đổ vấy cho “mặt trái cơ chế
thị trường” là có thể xoa tay ngủ
yên rằng cái ǵ nó cũng có hai mặt.
Những
điều cần phải thấy và làm
Như thế chúng ta đă lúng túng trong
việc giải thích t́nh trạng bạo lực
gia tăng trong xă hội, khắp mọi nơi,
sân cỏ hay sân trường, trong từng
tâm hồn con người hôm nay v́ “làm
thế nào mà một thế giới luôn tràn
ngập ḷng căm thù và tức giận lại có
thể có được nền ḥa b́nh thật sự? …
T́m kiếm những giải pháp bên ngoài
là một hành động đáng khen ngợi,
nhưng chúng ta không thể thành công
nếu tâm hồn chúng ta luôn đầy ắp
những căm thù và tức giận” (Đức
Đạt-lai Lạt-ma). Vậy nên lỗ hổng
trong xă hội, trong mỗi con người
hôm nay là thiếu sự huân tập, giáo
dục tâm thức những phẩm chất để có
thể sống an lạc. Đức Phật đă từng
chỉ ra ba loại phẩm hạnh căn bản:
Phẩm hạnh về việc giải phóng cá nhân
để kiềm chế bản thân tránh xa những
hành vi và lời nói gây hại cho mọi
người; phẩm hạnh về sự quan tâm dành
cho người khác (c̣n xem như là phẩm
hạnh của các vị Bồ-tát), chủ yếu
quan tâm giúp đỡ mọi người; và phẩm
hạnh tập trung vào những kỹ thuật
đặc biệt nhằm kiểm soát và mở rộng
khả năng tâm hồn để có được sự sáng
suốt và từ bi. Người cũng cho ta
biết t́nh yêu đúng nghĩa phải có
những phẩm chất: sự tử tế, ḷng từ
bi, sự cảm thông, đức trầm
tĩnh.
HT. Thích Nhất Hạnh đă có lần viết:
“Bạn và đối tượng yêu thương của bạn
không thể là hai cá nhân độc lập.
Hăy tiếp tục chiêm nghiệm, thiền
định cho đến khi bạn thấy ḿnh xuất
hiện nơi những kẻ hung ác nhất, nơi
mọi đứa trẻ đang sắp chết v́ đói…
nơi mọi người đang bước đi trên
đường, mọi người ở mọi nơi trên thế
giới”. Chúng ta, nói một cách h́nh
tượng, đang ở trên cùng một con tàu,
t́m kiếm cùng một thứ: hạnh phúc.
Nhưng không thể có hạnh phúc nếu
ḿnh tự co lại thành một thứ ốc đảo
xa xôi. Bạn không thể là kẻ giàu
sang lẻ loi hănh tiến giữa muôn
người cơ cực v́ một xă hội nếu chỉ
gồm một thiểu số giàu có và hàng
triệu người nghèo khổ không thể tự
hào là một xă hội hạnh phúc (!). V́
khi đó “Con người hiện diện ở đời
như là một người khát nước ở ngoài
bể khơi đang uống nước mặn. Càng
uống th́ càng khát và càng khát th́
càng uống…” (Thích Chơn Thiện - Lư
thuyết Nhân tính qua kinh tạng Pāli).
Thế nên trong chừng mực nào đó, xă
hội chúng ta đang trải qua những
khủng hoảng đạo đức, niềm tin, t́nh
cảm và cả giáo dục khi người ta
không t́m thấy lư tưởng để vươn lên,
vượt qua những dục vọng của chính
ḿnh “Con người có thể mong chờ
những ǵ từ kinh tế, chính trị, cạnh
tranh… đi cùng với tham, sân, si,
hận thù, v.v… nếu không phải chỉ xây
dựng trên trái đất một thị trường
thực phẩm khổng lồ, một thị trường
vũ khí giết người hàng loạt, v.v…
chỉ đem lại sự tàn bạo và sợ hăi ?
(!) (TCT-sđd) và chính tác giả,
trong luận án của ḿnh đă đề nghị
đặt nền giáo dục hôm nay và mai sau
trên tư duy vô ngă xem con người là
một hiện hữu duyên sinh hay là năm
thủ uẩn, mà không phải là một thực
thể (entity)... để nhấn mạnh rằng
“... vai tṛ của giáo dục là giúp
con người thấy sự thực của chính
ḿnh, sự thực của thế gíới, và loại
bỏ hết thảy nguyên nhân của phiền
năo, khổ đau để được hạnh phúc trong
hiện tại và tại đây”. (TCT-sđd)
Được như thế, khoảng trống ḷng yêu
thương trong mỗi con người mới được
lấp đầy và cuộc sống mới thật sự
mang nhiều ư nghĩa.■
Nguồn
tin lấy từ trang phapluannoline
Bài đă đăng
-
Phật Giáo Và tâm Linh
-MƯỜI
HAI YẾU TỐ SỐNG HẠNH PHÚC
-
Điều Tuyệt Vời Nhất và Tệ Hại Nhất Của chúng
Ta
-
Những Điều Trông Thấy
-Những Điều Trông Thấy
-
Lương tâm và Phật tâm
- 10 điều tâm niêm
- Tám Bài Kệ chuyển hóa
Tâm
-An Tâm
-Cải cách tâm trước hết
-
Nhẹ gánh lo âu
-
Vô
thường là lẽ sống
-VAI TR̉ CỦA ĐẠO
ĐỨCTRONG
SỰ TRƯỞNG THÀNH
CỦA NHÂN CÁCH