Tự dầm
ḿnh trong khí hậu của cô đơn, trong cái
màu sắc Khổ đế của Phật giáo và dùng
lăng kính ngày xưa để yêu và sống, chỉ
có điều Trịnh Công Sơn nói bằng nhạc và
thơ: “Nghe xót xa hằn lên tuổi trời/ Trẻ
thơ ơi/ Trẻ thơ ơi/ Tin buồn từ ngày mẹ
cho/ Mang nặng kiếp người” (Gọi tên bốn
mùa). Do đó thế giới nhạc ngữ Trịnh Công
Sơn rất lạ: Thực quyện Ảo, Không quyện
Có, Khoảnh Khắc ḥa lẫn với Thiên Thu…
Nhưng ngày nào đời sống c̣n hiến tặng
những “cây trái trần gian” th́ ngày đó
Trịnh Công Sơn c̣n tha thiết với đời.
Dẫu đó chỉ là những sắc màu của kỷ niệm,
của sự chia ĺa, khổ đau, mất mát: “Dù
đến rồi đi/ Tôi cũng xin tạ ơn người/ Tạ
ơn đời/ Tạ ơn ai/ Đă cho tôi t́nh sáng
ngời/ Như sao xuống từ trời” (Tạ ơn). Cả
cuộc đời ông là sự phấn đấu không ngừng
nghỉ của một Phật tử. Trong Để Gió Cuốn
Đi, ông đă hát: “Sống trong đời sống cần
có một tấm ḷng/ Để làm ǵ em biết
không/ Để gió cuốn đi/ Để gió cuốn đi”
và trong bài Ru em: “Yêu em yêu thêm
t́nh phụ/ Yêu em ḷng chợt từ bi bất
ngờ”. Đây là thái độ “phá chấp” của một
con người thấm nhuần tư tưởng Phật giáo.
Sự nhạy cảm với tính hữu hạn của đời
người theo quy luật Sinh-Lăo-Bệnh-Tử
trong dâu bể vô thường đă làm nên một
phong cách Trịnh Công Sơn “một ḿnh một
cơi” với những ca từ đầy chất thơ, triết
lư, kết hợp với những khúc thức giản dị
mang âm hưởng giọng thứ (La thứ) u hoài,
man mác, gợi lên một sự trầm tư không
dứt về ư nghĩa tồn tại của đời người
trên ḍng thời gian tuyến tính, mà xét
đến cùng cũng chỉ là một tiến tŕnh từ
chiếc nôi đến nấm mồ không thể đảo
ngược: “Dưới ṿng nôi mọc từng nấm mồ/
Dưới chân người cỏ xót xa đưa” (Cỏ xót
xa đưa). Thế nhưng, đôi khi Trịnh Công
Sơn cũng rất “hảo hán” và “ngông
nghênh”. Trong Này Em có nhớ, Trịnh Công
Sơn hát: “Chúa đă bỏ loài người/ Phật đă
bỏ loài người/ Này em xin cứ phụ người”.
Và ông cũng mạnh bạo tuyên bố trong bài
Tự t́nh khúc: “Chỉ có ta trong một đời”
rồi chọn cách sống hết ḿnh: “Hăy cứ vui
chơi cuộc đời/ Đừng cuồng điên mơ trăm
năm sau/ C̣n đây em ngọt ngào/ Đứng bên
ngày yêu dấu/ Nh́n mây trôi đang t́m về
núi cao” (Hăy cứ vui như mọi ngày). Đây
không phải là một thái độ nổi loạn theo
kiểu hiện sinh mà là cách nh́n nhận của
một Phật tử trước những nỗi khổ đau và
tính cách tạm bợ của cuộc đời.
Nhưng dù có “ngông nghênh” tới đâu,
Trịnh Công Sơn cũng về với cái trầm
buồn, u hoài, xa vắng. Nói cho cùng,
Trịnh Công Sơn vẫn là thi sĩ của nỗi
buồn. Ông lớn lên qua cuộc chiến tranh
dai dẳng. Ông lang thang, ngơ ngác giữa
cuộc sống bức bối, ngột ngạt: “Đại bác
đêm đêm dội về thành phố/ Người phu quét
đường/ Dừng chổi đứng nghe/ Đại bác đêm
đêm ru da thịt vàng/ Đại bác nghe quen
như câu dạo buồn/ Trẻ con chưa lớn để
thấy quê hương/ Trẻ con chưa lớn để thấy
quê hương” (Đại bác ru đêm). Dưới một
bầu trời như vậy, thân phận con người là
một vấn nạn lớn. Để vượt thắng nỗi đau
ấy, con người t́m kiếm mọi nẻo đường để
“ḥa giải” với thiên nhiên, với người
khác, với chính ḿnh, và t́nh yêu chính
là “miền đất hứa” giữa chốn nhân gian
này.
Có lần Trịnh Công Sơn tâm sự: “Cái may ở
đời là được yêu và đôi khi cái may ở đời
cũng là bị t́nh phụ. C̣n yêu th́ c̣n
sống. C̣n được yêu th́ c̣n sống dài
lâu”. Ông cũng từng lớn tiếng cổ vũ:
“Hăy yêu nhau cho gạch ngói có tin vui”
(Hăy yêu nhau đi). Nhưng t́nh khúc của
Trịnh Công Sơn lại phảng phất những nét
buồn, lẩn khuất trong đó là những hờn
ghen, giận tủi vô thường của con người
trong kiếp trầm luân. Ông quen với những
cuộc chia ly hơn là những phút gặp gỡ.
Gặp gỡ trong giây lát rồi xa cách ngh́n
trùng. Tất cả đối với ông chỉ là những
kư ức dĩ văng, những chuyện t́nh huyền
thoại xen lẫn những mảng đời thường của
hôm qua nhiều hơn là hôm nay.
Trịnh Công Sơn đă thênh thang “một cơi
đi về”. Cái ông để lại không là hơi ấm
tâm linh, niềm an ủi dặn ḍ của một Phật
tử dành cho bao người đă đến và sẽ đến
trần gian này làm người. Nó là những lời
th́ thầm dấu yêu, những khúc thơ đau
thương về thân phận kiếp người, cái đẹp
muôn đời mà con người có đầy đủ tư cách
cất ḿnh vươn tới.