|
|
|||||||
|
TIỂU SỬ
CỐ
NI SƯ THÍCH NỮ QUANG ĐẠO
(1946 – 2011)
-
TRƯỞNG BAN HƯỚNG DẪN PHẬT TỬ TỈNH BR
-
VT
-
PHÓ THƯỜNG TRỰC PHÂN BAN ĐẶC TRÁCH NI GIỚI TỈNH BR
-
VT
-
NGUYÊN PHÓ BAN ĐẠI DIỆN PHẬT GIÁO HUYỆN CHÂU ĐỨC
-
ỦY VIÊN BAN CHẤP HÀNH HỘI LIÊN HIỆP PHỤ NỮ HUYỆN CHÂU ĐỨC KHÓA III (2009
– 2011)
-
TRƯỞNG BAN ĐIỀU HÀNH BẾP ĂN T̀NH THƯƠNG BỆNH VIỆN TÂM THẦN TỈNH TẠI
HUYỆN CHÂU ĐỨC
-
PHÓ
BAN ĐIỀU HÀNH BẾP ĂN T̀NH THƯƠNG TRUNG TÂM Y TẾ HUYỆN CHÂU ĐỨC
-
KHAI
SƠN, TRỤ TR̀ CHÙA TỊNH QUANG
-
TRỤ TR̀ CHÙA SƠN LINH
I. THÂN THẾ
Ni sư họ Huỳnh, húy Thị Thành, pháp danh Chúc Đạo, tự Giác Liễu, hiệu
Quang Đạo; sinh năm Bính Tuất - 1946, tại Thị xă Bà Rịa.
Ni sư xuất thân trong một gia đ́nh trí thức Nho phong, nhiều đời thâm
tín Tam bảo. Ni sư là con thứ chín trong gia đ́nh có mười một anh chị em.
Thân phụ là cụ ông Huỳnh Công Vinh, thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Đắc.
II. THỜI KỲ XUẤT GIA HỌC ĐẠO
Năm 1964, sau khi tốt nghiệp Trung học Trường Huỳnh Khương Ninh, Sài G̣n,
Ni sư đến thăm làng cô nhi Long Thành, lúc ấy gọi là “Làng Cô Nhi Chiến
Tranh”, nh́n thấy h́nh ảnh các Sư cô chăm lo cho các em từ miếng ăn đến
giấc ngủ, Ni sư đă hết sức xúc động nên phát tâm ở lại
cùng quư Sư cô chung lo cho công tác từ thiện này. Vốn đă có căn
lành sâu dày với Phật pháp, cộng thêm để thuận duyên cho Phật sự tại
làng cô nhi, nên sau một thời gian lưu trú tại đây, Ni sư đă quyết dứt
trần duyên cắt tóc xanh, thế phát xuất gia với Ni trưởng thượng Tịnh hạ
Quang, trụ tŕ Chùa Quan Âm, quận 11, TPHCM.
Mặc dù là con gái của một gia đ́nh trí thức,
cuộc sống vốn sung túc đủ bề, nhưng với nghị lực và ư chí kiên định của
một nữ tu sĩ trẻ, Ni sư đă vượt qua tất cả những khó khăn thử thách của
buổi đầu sơ cơ nhập đạo. Vừa học, vừa tu, vừa phụng sự, Ni sư vẫn luôn
vui vẻ chan ḥa, sống đời kham khổ, khắc kỷ, chịu thương chịu khó. Hàng
ngày ngoài giờ tụng niệm, học kinh, Ni sư dành tất cả thời gian của ḿnh
để dạy dỗ và chăm sóc các em cô nhi, Ni sư phụ trách phái đoàn Thiện
Chân, gồm những trẻ em nữ từ 6 đến 8 tuổi.
Ni sư làm việc tại làng cô nhi cho đến năm 1972, tất cả các em cô nhi
trong làng đều xem Ni sư như người mẹ hiền đầy bao dung và từ ái. Thời
gian này đời sống kinh tế của đất nước nói chung và tại làng cô nhi nói
riêng gặp rất nhiều khó khăn, Ni sư thường xuyên viết bài đăng trên các
tạp chí, nhuận bút có được đều dùng để nuôi các em cô nhi. Tháng 2 năm
1972, làng cô nhi giải tán, Ni sư trở về Chùa Quan Âm tu học.
Với thiên tư thông tuệ, cốt cách nho nhă tài hoa, học hạnh kiêm ưu, nên
năm 1975, Ni sư được Thầy bổn sư cho phép thọ Tỳ-kheo-ni Bồ-tát giới tại
Đại giới đàn Chùa Từ Nghiêm, Tp.HCM.
III. THỜI KỲ HÓA ĐẠO
Với ư nguyện xây dựng ngôi Tam Bảo là trang nghiêm Tịnh độ cơi nhân gian,
cộng với hoài băo thiết tha hành đạo tại quê nhà, năm 1978 Ni sư đă về
khai sơn, tạo lập chùa Tịnh Quang, Huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng
Tàu.
Trải qua nhiều lần tái thiết, Chùa Tịnh Quang đă trở thành một ngôi tam
bảo trang nghiêm, là cơ sở sinh hoạt tín ngưỡng của đông đảo phật tử địa
phương, và hiện nay là Trụ sở Văn pḥng của Phân ban Đặc trách Ni giới
tỉnh.
Năm
1997, được sự tín nhiệm và quư mến của đồng bào Phật tử, Ni sư đă nhận
chức vụ trụ tŕ chùa Sơn Linh cho đến ngày nay.
Trong sự nghiệp kế thừa mạng mạch Phật pháp, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật
ân đức, Ni sư đă thế độ cho 21 đệ tử xuất gia tu học và hơn ngàn Phật tử
quy y Tam Bảo, thực hiện hạnh nguyện lợi tha, tu tâm hành thiện, làm tốt
đạo đẹp đời.
Ngay từ
khi Giáo hội tỉnh nhà được thành lập, Ni sư đă tham gia các công tác của
Giáo hội và là Ủy viên của Ban Trị Sự Phật Giáo tỉnh qua nhiều Nhiệm Kỳ.
Ni sư đă
được GHPG VN tấn phong giáo phẩm Ni sư vào ngày 05/12/2002 theo Giáo chỉ
số: 718/HĐCM/GC.
Đại Hội Phật Giáo BR
-
VT nhiệm kỳ III (2002
-
2007), Ni sư nhận chức vụ Phó ban Hướng dẫn Phật tử tỉnh BR
-
VT.
Sau đó, Ni sư được đề cử làm Trưởng ban Hướng dẫn Phật Tử tỉnh BR
-
VT nhiệm kỳ IV (2007 – 2011). Cũng trong nhiệm kỳ này, Ni sư được cử làm
Phó Đại Diện Phật giáo Huyện Châu Đức.
Trong các Đại Giới Đàn Thiện Ḥa V (2006) và VI (2009), Ni sư đều được
công cử vào cương vị Chánh chủ khảo Ni.
Ni sư c̣n
là thành viên Ban bảo trợ học đường Trường Phật học Đại Ṭng Lâm trong
nhiều năm liền.
Đến năm 2009, Phân Ban Đặc Trách Ni giới tỉnh Bà Rịa
-
Vũng Tàu thành lập, Ni sư được đề cử chức vụ Phó Thường Trực kiêm Trưởng
Tiểu Ban Văn hóa.
Dù công tác Phật sự bề bộn, Ni sư vẫn giữ niềm cảm hứng văn chương vốn
có. Ni sư đă sáng tác hàng loạt các tập thơ, mang đậm hương vị từ bi và
ánh sáng trí tuệ.
Không những tham gia vào sự nghiệp văn hóa, giáo dục, nuôi dạy trẻ cô
nhi, cuộc đời Ni sư c̣n gắn bó mật thiết với thân phận của đồng bào
nghèo khó, đau yếu. Ni sư đă thành lập Viện Dưỡng Lăo Tịnh Quang để giúp
đỡ những người già neo đơn có hoàn cảnh khó khăn, đồng thời điều hành
hai bếp ăn t́nh thương: Trung tâm Y tế Huyện Châu Đức và Bệnh viện Tâm
thần Châu Đức.
Với tinh thần hoằng dương chánh pháp lợi lạc quần sanh, tiếp dẫn hậu
lai, báo Phật ân đức, hơn nửa cuộc đời phụng sự đạo pháp và chúng sanh
Ni sư đă được Ban Trị Sự PG tỉnh, Ủy Ban Nhân Dân, Mặt Trận Tổ Quốc Việt
Nam tỉnh BR –VT, Ban Tôn Giáo Dân Tộc, Ban Chấp Hành Hội Khuyến Học
tỉnh, và các Hội, Đoàn địa phương tặng bằng Tuyên Dương Công Đức, nhiều
bằng khen và giấy khen khác.
III. THỜI KỲ LÂM BỆNH VÀ VIÊN TỊCH
Cả một cuộc đời Ni sư đă hết ḷng phục vụ đạo pháp
và chúng sanh, cho đến những tháng ngày cuối cùng khi sức khỏe đă hao
ṃn, suy yếu, Ni sư vẫn hằng giữ tỉnh giác chánh niệm, an nhiên tự tại,
trong ư niệm “sinh tử nhàn nhi dĩ”, vẫn nỗ lực kiên tŕ, lo toan mọi
công tác của Giáo Hội đặc biệt là các hoạt động Phật sự của Ni giới.
Cuộc đời Ni sư quả là tấm gương sáng cho Ni lưu hậu thế trên bước đường
tu tập và hành đạo.
Bao nhiêu hoài băo về sự phát triển cho Ni giới và
thế hệ Ni lưu hậu học vẫn c̣n đang ấp ủ, những tưởng Ni sư sẽ đi trọn
con đường phụng sự đạo pháp và nhân sinh, nào ngờ đâu vô thường một
thoáng, đến đi chẳng hẹn cùng người, “triêu tồn tịch vong, sát na dị
thế”, sau một tuần lâm trọng bệnh, mặc dù đă được các bác sĩ tận t́nh
cứu chữa và sự chăm sóc chu đáo của hàng đệ tử xuất gia và tại gia cũng
như thế quyến, nhưng duyên Ta bà đă măn, Ni sư đă thuận thế vô thường,
xả báo thân thâu thần thị tịch vào lúc 02 giờ 40 phút, ngày 04 tháng 12
năm Tân Măo, nhằm ngày 28 tháng 12, năm 2011, trụ thế 66 năm, trải qua
36 hạ lạp.
Thế là Ni sư đă ra đi,
bỏ lại các pháp hữu vi huyễn mộng, hoài vọng chưa tṛn, đường phụng sự
đạo pháp và chúng sanh c̣n nhiều người mong đợi, chờ ơn. Ni sư đă
quảy dép về Tây, để lại bao niềm thương tiếc ngậm
ngùi
cho Tăng Ni Phật tử, một tổn thất lớn đối với hàng Ni giới, cùng sự mất
mát không ǵ bù đắp được trong ḷng môn nhơn pháp quyến.
Bậc Thích nữ đă nhẹ gót vân du, trời Tịnh độ hoa khai chín phẩm, cơi
Diêm Phù sương in bóng hạc, chốn Tịnh Quang cô tịch ánh trăng tà!
Kính nguyện Giác linh Ni sư cao đăng Phật quốc.
Trong ư nghĩa pháp giới dung thông và hạnh nguyện tiếp độ Ni lưu c̣n
đang dang dỡ, mong rằng Ni sư khởi đại bi tâm, hồi nhập ta bà hóa độ
chúng sanh.
Nam mô Tân viên tịch, từ Lâm Tế chánh tông, tứ thập tứ thế, Tịnh Quang
Ni tự Khai sơn, Sơn Linh Tự Trú
tŕ đường thượng, húy thượng Chúc hạ Đạo, tự Giác Liễu, hiệu Quang Đạo
Ni sư Giác linh thùy từ chứng giám.
Ngày mùng 8 tháng 12 năm Tân Măo
Môn đồ khể thủ
ĐIẾU VĂN
CỦA
BAN ĐẠI DIỆN PHẬT GIÁO HUYỆN CHÂU ĐỨC
Tưởng
Niệm Ni Sư Thích Nữ Quang Đạo
Trụ
Tŕ Tịnh Quang Ni Tự
Nam Mô
Thập Phương
Thường Trụ Tam bảo
Nam Mô Điều
Ngự Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Tiếp
Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật Tác Đại Chứng Minh
Trong những
ngày cuối đông Tân Măo, Tăng Ni và Phật tử Huyện Châu Đức đang hướng về
các ngày kỷ niệm 30 năm thành lập Giáo hội, kỷ niệm 20 năm thành lập
Tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, hơn
thế nữa toàn thể tăng tín đồ Tỉnh BRVT đón mừng thành quả Đại Hội Phật
giáo các huyện,
thị, thành
trong tỉnh, niềm vui chưa dứt th́ nghe tin
Ni sư
Trụ tŕ Tịnh Quang Ni Tự đă thuận thế vô thường
chích lư Tây quy.
Vẫn biết
sống là gởi, thác là về, biển trầm luân vốn sắc không huyễn mộng, thế nhưng
Chùa Tịnh Quang c̣n đó, Giáo hội c̣n đây, Ni
sư đă vội ra đi, bao Phật sự c̣n chưa
thực hiện.
Hỡi ôi!
Nhớ giác
linh xưa!
Thiền môn
tự viện dựng xây
Xă hội
tháng năm mài miệt
Quyết làm
cho tốt đạo đẹp đời
Chí mong
theo kịp hàng Kiều Đàm Thích Nữ, những tưởng
bánh xe cửu trụ vần xoay như ư. Nào ngờ đâu
cơn lốc vô thường, một thân giả biệt!
Kính bạch
giác linh Ni Sư,
Hôm nay Ni
sư
không c̣n nữa, Giáo hội Phật giáo huyện Châu
Đức mất đi một thành viên cột trụ, Ni chúng và Phật tử vắng đi một bậc
thầy đức hạnh. Đành rằng, “sanh kư tử quy”, lẽ vô thường
nào ai tránh khỏi, song chúng tôi và toàn thể Tăng Ni Phật tử nơi đây
không khỏi ngậm ngùi thương tiếc khi h́nh
bóng Ni sư
từ nay vĩnh biệt.
Vẫn biết
sắc tướng
vốn không, mượn thuyền từ độ người mê muội!
Ôi! Giấc
mộng tỉnh say
Đời trần hư
thiệt, huyễn cảnh xa rồi
Chơn
thân hà diệt!
Giờ đây,
chúng tôi thay mặt toàn thể Tăng Ni và Phật tử Châu Đức kính đốt nén tâm
hương thành kính tiễn đưa Ni sư
Quảy dép về
Tây chốn nghỉ ngơi
Hạc vàng
cất cánh ngắm phương
trời
Huyễn thân
gởi lại nơi
trần thế
Tiễn biệt
hôm nay có mấy lời
Cầu nguyện
Ni sư
cao đăng Phật quốc.
Kính mong
giác linh Ni sư
thùy từ chứng giám.
Nam Mô Siêu
Lạc Độ Bồ Tát
ĐIẾU VĂN
BAN
HƯỚNG DẪN PHẬT TỬ TỈNH BÀ RỊA - VŨNG TÀU
KÍNH VIẾNG
GIÁC LINH NI SƯ THÍCH NỮ QUANG ĐẠO
Ta bà cơi tạm! Thân huyễn thọ sanh,
bốn đại nương về, gá thai thác chất, đồng thọ sanh thân.
Nhớ giác linh xưa, xuất thân mô
phạm, nề nếp gia phong, kính thờ Phật pháp, mộ đạo xuất gia, tấn tu phạm
hạnh. Ánh sáng đạo mầu chiếu soi tỏ rạng, thức tỉnh mê nhân, đồng tu
chánh giáo.
Trong chúng Ni lưu, xuất trần
thượng sĩ, chùa Tịnh Quang tỏa rạng đức tu hành, chúng đệ tử nhờ ân thầy
giáo dưỡng tấn tu chánh pháp.
Chùa Sơn linh ghi dấu bóng Kiều
Đàm, hiện diệu pháp ân cần hóa chúng.
Ban Đại diện Phật giáo Châu Đức góp
công hành Phật sự, viên măn nhiệm kỳ bước nhẹ vội về Tây.
Phân ban Đặc trách Ni giới góp công
lao, sáng danh bậc Ni lưu Tôn đức.
Ban hướng dẫn Phật tử dày công đóng
góp, tuy phận nữ lưu hạn chế, thừa hành Phật sự dám đâu từ!
Giáo hội tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu
khắc ghi công người hành đạo.
Những tưởng ta bà cơi mộng, c̣n lưu
dấu bóng anh thư, hoằng hóa đạo mầu, thế nhân lợi lạc. Giáo hội c̣n mong
bóng người hành đạo tiêu biểu Ni lưu.
Nào hay, vô thường vội đến, giác
linh nhẹ gót Tây quy. Vẫn biết vô thường lăo bệnh không hẹn cùng người,
sớm c̣n tối mất, chỉ trong hơi thở sát na.
Thế nhưng! T́nh đạo bao la, pháp lữ
trên đường hoằng đạo chánh chơn nào dễ gặp. Đức hạnh rạng ngời, sáng tỏ
gương Di mẫu lập Ni Đoàn tu học, 66 năm hiện tiền trên cơi mộng, không
uổng công một kiếp đi qua. Để lại cho mọi người bao luyến tiếc nhớ
thương.
Hôm nay ban Hướng dẫn Phật tử tỉnh
Bà Rịa - Vũng Tàu đối trước linh đài kính viếng!
Ngậm ngùi tưởng nhớ bóng từ dung.
Kính nguyện Đức Từ Phụ Di Đà phóng quang tiếp dẫn Giác linh thượng phẩm
cao đăng, tất cả Bồ Tát thánh chúng thảy đồng hoan hỷ cùng nhau tiếp
dẫn.
Huyễn thân tuy mất, giác linh c̣n
đây,
Kính nguyện! Chớ luyến cơi Ta Bà
huyễn mộng,
Chớ chấp vào công đức hữu vi,
thường sáng tỏ Di Đà tự tánh.
Nhất tâm trực chỉ về An Lạc, nghe
pháp rạng tâm hiện ba thân,
Hồi nhập Ta Bà độ sanh chúng, sanh
tử huyễn thân chẳng vướng vào.
Giờ đây hiện tiền Ban hướng dẫn,
kính cẩn nghiêng ḿnh, dâng đóa tâm hương chí thành, kính nguyện giác
linh trên đài cửu phẩm chứng minh.
Nam mô Viên măn tạng Bồ tát tác đại
chứng minh.
GẦN
BÙN………….
Buổi hồng hoang cỏ hoa mọc sớm
Giữa đất trời tươi nụ b́nh
minh
Rồi vô t́nh bàn chân người
đay nghiến
Để xác xơ cam chịu - cực h́nh
Âm thầm sống giữa ḍng mưa
băo
Nếm trải nhiều mật ngọt chua
cay
Ḷng tĩnh lặng thấm nguồn
hương đạo
Bỗng vụt lên săi cánh giữa
bùn lầy
Ước thân ta được làm cây cỏ
Đêm
nằm cùng thức với sao khuya
Tiếng
vi vu gió thầm nho nhỏ
Măi thương nhau không chút
lọc lừa
Tia
nắng sớm sưởi ḷng yên lặng
Nếm
ngọt sương tinh khiết ban mai
Ríu rít gọi nhau ân cần thân
ái
Nô
đùa ngây thơ dưới một mặt trời
Bàn
tay người nhẹ vuốt
Nâng
niu từng cánh mỏng nguyên trinh
Lời yêu thương chẳng cần
trau chuốt
Một
t́nh yêu!
Trên hằng triệu mối
t́nh
Trương Nguyễn
ĐÔI
D̉NG CẢM NIỆM
Ngày nhường
chỗ màn đêm dần khép lại
Phượng lặn
chiều vàng nhạt điểm chân mây
Gió chiều
đông lạnh ngắt trái tim con
Con mệt mơi
trở về trên lối ngỏ.
Sâu thẳm
ngày xưa vọng về theo gió
Tiếng của
Thầy êm ả của mẹ ru
Nh́n bóng
hoàng hôn nhớ lại những ngày
Thời pháp
giảng ăn sâu ḷng đại chúng
Mà hôm nay
c̣n vang vọng nơi đây
Bầu trời
xanh mây chiều trôi lăng đăng
Đêm nao nao tiếng vạc giữa lưng
trời
Thầy ơi! Người thương nhớ của chúng
con
Chốn thiên cổ cơi vô thường cách
trở
Có đốt đuốt soi trần gian vạn thuở
Chẳng t́m đâu ra bóng dáng của
Thầy!
Nơi hư không Thầy về lại uyên
nguyên
Một giấc ngủ say thiên nhiên b́nh
thản
Lẽ thường hằng cuộc nhân sinh hữu
hạn
Chia ly nào
chẳng để lại tiếc thương
Con nguyện
cầu chư Phật khắp mười phương
A Di Đà!
Rước Thầy về Phật quốc
Thuyền bát
nhă đưa Thầy sang bến giác
Thầy thong
dong ở cảnh Phật vĩnh hằng
Thời pháp
giảng Thầy nhắc lời Sư Ông dạy:
“Sống
không giận, không hờn, không oán trách
Sống mĩm
cười với thử thách chông gai
Sống vươn
lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan
ḥa với những người chung sống
Sống là
động nhưng ḷng luôn bất động
Sống là
thương nhưng ḷng chẳng vấn vương
Sống yên
vui danh lợi măi xem thường
Tâm bất
biến giữa ḍng đời vạn biến
Thân tứ đại
trả về cho tứ đại”.
Nam Mô A Di Đà Phật tác đại chứng minh.
Phật tử Bùi
Ngọc Dũng kính tiễn Thầy!
CẢM NIỆM ÂN SƯ
NAM MÔ
BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Ngưỡng bạch trên chư tôn Ḥa
thượng, chư Thượng tọa, Đại đức Tăng, quư Ni trưởng, Ni sư, và chư Đại
đức Ni!
Kính bạch quư Ngài! Cho phép hàng
môn đồ pháp quyến chúng con thành kính dâng lên giác linh tôn Sư lời ai
điếu, trước lúc tiễn biệt Người.
Nam mô từ Lâm Tế chánh tông tứ thập
tứ thế, khai sơn Tịnh Quang đường thượng, trụ tŕ Sơn Linh tự, húy
thượng Chúc hạ Đạo, tự Giác Liễu, hiệu Quang Đạo giác linh Tôn Sư.
Kính bạch giác linh Thầy!
Thầy ơi, mới đây, chỉ mới đây,
Mà Thầy vội xa thế gian này,
Thầy theo mây khói về cơi Tịnh,
Con sầu tiễn biệt dạ đắng cay.
Thầy ơi, Thầy đi sớm quá! Chúng con
thấy hụt hẫng giữa trần đời. Dẫu vẫn biết vô thường như sóng nắng,
thoáng qua rồi chợt mất có c̣n đâu, đến bất kỳ như tia chớp trời đông,
hoàng hôn vụt tắt khi ráng chiều chưa xuống. Chúng con thương Người đại
nguyện chưa tṛn, tủi phận ḿnh hèn, chưa báo được ân Sư, cà sa vương
ướt ḍng lệ nóng, thương khóc Thầy bao độ dấn thân, nhưng với nhiều dự
định của chính ḿnh th́ c̣n dang dở. Thầy
muốn đi thăm hết chư vị trưởng
lăo trong tông môn một lần trước lúc từ giă cơi đời, mà v́ bận
nhiều công tác Phật sự cũng như công tác từ thiện, nên Thầy chưa hoàn
thành tâm nguyện.
Thầy đi rồi, Tịnh Quang trời tắt nắng,
Sơn Linh buồn, cỏ đẫm lệ tiễn đưa.
C̣n
đâu, c̣n đâu nữa h́nh dung Thầy ngày nào: đi đứng oai nghiêm, nói năng
uyển chuyển. Trong phép giáo huấn chúng con, Thầy cứng rắn, dứt khoát
như nghiêm phụ khi chúng con lỗi lầm sai quấy, Thầy từ ḥa vỗ về như từ
mẫu khi chúng con vấp ngă. Thầy là sư phụ, là nghiêm phụ, là từ mẫu, là
thiện tri thức của chúng con. Thầy gợi mở, hun đúc, uốn nắn cho chúng
con cái dũng, cái khí tiết trượng phu, và cũng giáo huấn cho chúng con
thành con gái lành của đức Như Lai. Nhưng Thầy ơi, chúng con hổ thẹn lắm,
khi mười phân chưa vẹn được một, để Thầy luôn hoài bảo trông mong.
Đệ tử chúng con xuất thân mỗi người
một trú xứ, mỗi người một căn cơ, tập khí nhiều đời mỗi người một khác.
Thầy vẫn uyển chuyển như ḍng suối trong mát, tùy duyên mà chuyển hóa,
tiếp độ. Thế mà không ít lần v́ nông nỗi, chúng con đă gây cho thầy ưu
tư phiền muộn. Dù chúng con tuổi đă 40, nhưng vẫn thấy ḿnh nhỏ bé, nhất
là nhỏ bé đối trước Thầy về mọi phương diện. Thầy vẫn thường than rằng:
“Các con chưa đứa nào lớn cả”,
mặc dù Thầy đă bao phen tưới tẩm, vun đắp.
Nhớ những lần, ngày nắng cháy,
chúng con theo Thầy dấn bước tới những vùng quê nghèo, những mùa nước
nổi theo Thầy lên ghe thuyền đi các tỉnh miền Tây để xẻ chia, an ủi
người nghèo khó. Mỗi một chuyến đi là một bài học quư giá về “đức
vị tha” và “bi nguyện”
của Thầy.
Kính bạch giác linh Thầy! Đệ tử
chúng con nào mấy ai quên cảnh hàn vi thuở trước, những lần lao tác nhọc
nhằn, khi ngồi nghỉ mệt bên cạnh Thầy, Thầy đưa ra những câu đố, những
gợi mở thật nhiều ư mà ít lời, nhằm đưa chúng con đến đạo lộ thênh thang.
Thầy nói chuyện nước, chuyện mây, chuyện rêu mọc trên đá, chuyện cỏ cây
hoa lá rất thường, song cái thường ấy là lẽ đạo. Thầy không dạy chúng
con theo lối học từ chương, mà chỉ là những gợi mở ngắn gọn thâm trầm
sâu lắng, một câu nói vui cũng hàm ư Phật pháp cao thâm. Giờ đây, c̣n
duyên nào cho chúng con nghe những lời thâm trầm ấy từ Thầy lần nữa! Hết
thật rồi, muôn vạn lần đă hết.
Cũng
hết cả mỗi độ Xuân về chúng con quây quần bên Thầy, thấy tôn nhan thầy
rạng ngời. Thầy vui v́ chúng con có mặt đầy đủ, v́ thấy chúng con vững
chăi hơn. Đă gần hai mươi lần đón Tết, đêm giao mùa nào cũng ấm t́nh đạo
vị. Bây giờ tiết đông sắp tận, xuân sắp đến, mà Người đă ra đi về cơi
vĩnh hằng, bỏ lại nơi trần gian mùa Xuân đă có dự tính. Những cây mai ở
sân chùa cư tang Thầy chắc không nở nữa, cỏ cây kém xanh do hoa nắng
không về.
Từ nay thuyền đă thôi đưa
Sông sâu bến vắng khách chưa về nhà.
Bơ vơ giữa chốn ta bà,
T́m đâu ra nữa Ông già đ̣ ngang.
Nhưng, Thầy vẫn thường nói:
“Thân cát bụi, trả về cho cát
bụi”. Thế nên đứng trước linh quan Thầy, chúng con vẫn tin: Thầy sẽ
được sinh tử thường nhiên, Thầy sẽ đến nơi Thầy muốn đến. Chúng con hữu
duyên sẽ gặp được Thầy nơi Pháp hội khác, với h́nh thức khác. Nghĩ đến
đây chúng con mới ngăn được giọt lệ, tiễn đưa Thầy nhẹ gót tiêu dao.
Lời quê chắp nhặt vụng về,
Ân sư chứng giám muôn bề cảm thông!
Nam nô Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ
Kiến Bồ Tát ma ha tát.
Đệ tử chúng con thành kính đảnh lễ
khấp bái! Tin đă đăng - Ban Trị Sự Phật Giáo Tỉnh BRVT Triển Khai Công Tác Phật Sự đầu năm 2011 - Đại Lễ Tưởng Niệm Lần Thứ 702. Ngày Đức Vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông Nhập Niết Bàn - Ban Trị Sự Phật Giáo tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, Xử Lư Sư Cô Quảng Hạnh Về Việc "Chết Đi Sống Lại" -
Sự thật về ni
cô “chết đi, sống lại” ...Phái đoàn Tịnh xá Lộc Uyển, Quận 6 TPHCM, đến xă Tân Ḥa cúng dường 3 Trường hạ. ..Ni Trưởng Phó Phân Ban Đặc Trách Ni Giới Viếng Thăm Chư Ni Trường hạ Thiền Viện Minh Đức. ..Thiền Viện Minh Đức mở lớp học Giáo Lư Cơ Bản hàng tháng. .. Tăng Ni xă Tân Ḥa, dự Lễ Húy Kỵ Thân Mẫu Thượng Tọa Viện Chủ TịnhXá Ngọc y. - LỄ LẠC THÀNH GIẢNG ĐƯỜNG TỊNH XÁ NGỌC THẠNH
|
|||||||