|
Khám phá hình tượng rồng và lá bồ đề trong điêu khắc thời Lý
Theo sử tích của Phật giáo, Đức Phật đã thành
đạo dưới cây bồ đề nên loài cây này đã trở thành biểu trưng cho sự
giác ngộ của Phật. Dưới ảnh hưởng của Phật giáo, hình tượng lá đề
được sử dụng rất nhiều trong trang trí điêu khắc như vòm cửa chùa
tháp, cung điện thời Lý. Hình tượng lá đề thường lồng ghép với hình
tượng rồng, phượng trong một tổng thể hài hòa, giàu thẩm mỹ.
Nguồn: http://phatgiaovnn.com
(Phật Giáo Việt Nam Net)
Từ lâu nay, giới nghiên cứu lịch sử và mỹ
thuật ở Việt Nam đều công nhận một điều: nghệ thuật điêu khắc
thời Lý là một nét son rực rỡ trong lịch sử của nền nghệ thuật
Việt Nam.
Nền điêu khắc ấy định hình trong hoàn cảnh
lịch sử đặc trưng, khi đất nước mới thoát khỏi cảnh nghìn năm nô
lệ, người dân được hưởng cuộc sống ấm no, thịnh vượng. Trong
cuộc sống thái bình ấy, Phật giáo – một tôn giáo mang đậm triết
lý nhân bản phát triển mạnh mẽ và trở thành quốc giáo dưới thời
Lý.
Trong hoàn cảnh lịch sử như vậy, những nghệ nhân tài
hoa đã tạo tác nên những tác phẩm điêu khắc mang vẻ đẹp của sự
tự do trong cảm hứng sáng tạo và cái nhìn phóng khoáng thấm đẫm
âm hưởng của Phật giáo.
Điêu khắc đời Lý thường hướng
vào đề tài thiên nhiên như mây, nước, hoa sen, hoa cúc… và đặc
biệt là hình tượng lá đề và con rồng xuất hiện xuyên suốt trong
các công trình kiến trúc.
Theo sử tích của Phật giáo,
Đức Phật đã thành đạo dưới cây bồ đề nên loài cây này đã trở
thành biểu trưng cho sự giác ngộ của Phật. Dưới ảnh hưởng của
Phật giáo, hình tượng lá đề được sử dụng rất nhiều trong trang
trí điêu khắc như vòm cửa chùa tháp, cung điện thời Lý. Hình
tượng lá đề thường lồng ghép với hình tượng rồng, phượng trong
một tổng thể hài hòa, giàu thẩm mỹ.
Theo các nghiên cứu
về kiến trúc thời Lý, để thực hiện một lá bồ đề gắn phượng, 40
nghệ nhân thời Lý phải thay phiên nhau chạm khắc trong hai ngày.
Đến phiên của mình, mỗi nghệ nhân chỉ được phép thực hiện công
việc trong khoảng 10 phút để đảm bảo sự tập trung cao độ nhất
cho tác phẩm...
Dưới thời Lý, con rồng không chí tượng
trưng cho quyền lực hoàng gia. Với nhiều nếp cong mềm mại, hình
tượng con rồng thời kỳ này còn tượng trưng cho nguồn nước, niềm
mơ ước cho cư dân trồng lúa. Hình tượng con rồng thời Lý mang
phong cách rất khác biệt so với nhiều triều đại trong lịch sử.
Rồng thời Lý mềm mại, uyển chuyến, không giống với hình tượng
rồng to, khỏe thời Trần hay hình tượng rồng bệ vệ của Trung Quốc…
Trong quá trình khai quật Hoàng thành Thăng Long, một
lần nữa nền điêu khắc của thời đại lập quốc lại tỏa sáng qua
việc xuất lộ các hiện vật điêu khắc tinh xảo. Đó là các loại vật
liệu trang trí cung điện thời Lý như ngói gắn lá đề trang trí
rồng, phượng, các tượng đầu rồng, phượng trang trí trên nóc mái…
Một số hình ảnh về các tác phẩm điêu khắc thời Lý đang
được trưng bày tại Hoàng thành Thăng Long được ghi nhận:
Những hiện vật này là ngói úp nóc có gắn lá
đề trang trí rồng, phượng và tượng đầu rồng, đầu phượng...
được dùng để gắn trên mái cung điện nhà Lý.
Ở chính giữa mái cung điện là hình tượng lá đề lớn - biểu
tượng của Phật giáo với đôi phượng chầu ở hai bên.
Viên ngói gắn tượng đầu chim phượng này
được dùng để trang trí đầu nóc mái cung điện. Theo tín
ngưỡng dân gian, chim phượng một trong tứ linh (long, li,
quy, phượng) và cũng là loài chim đẹp nhất trong số 360 loài
chim.
Đầu rồng thời Lý thống nhất ở kết cấu tạo
hình: đầu nhỏ với miệng mở vờn một viên ngọc hay tinh tú
đang xoay, răng nanh kéo dài xoắn với môi trên thành đường
sống của chiếc mào có đường viền loăn xoăn như ngọn lửa đang
bốc cao, phía trên mắt có những hoạ tiết hai đầu cuộn lại
cùng chiều như số 3 ngửa và ngược chiều như hình chữ S,
quanh mép có những lông măng và từ đó có một mảng kéo dài ra
bốc lên lượn sóng làm bờm tóc. Hiện vật ở trên cũng là một
viên ngói trang trí nóc mái.
Ở hai bên của hình tượng lá đề lớn (nằm
chính giữa nóc mái cung điện) là hai hàng ngói gắn lá đề lệch có
trang trí rồng hoặc phượng. Tuy kích thước nhỏ nhưng những
viên ngói này cũng được chạm khắc rất tỉ mỉ. Trong ảnh là
ngói gắn lá đề lệch trang trí hình rồng.
Còn đây là ngói gắn lá đề lệch trang trí hình chim
phượng.
Ngói ống lợp diềm mái gắn lá đề trang trí
rồng (hoặc phượng) là loại ngói độc đáo nhất trong khu vực
châu Á, mang bản sắc riêng của nghệ thuật kiến trúc cổ Việt
Nam. Các di tích kinh đô cổ của các nước trong khu vực
không có loại ngói ống cầu kỳ như thế này mà chỉ lợp ngói
ống có đầu trang trí linh thú hay hoa sen, hoa cúc.
Để thực hiện một lá đề gắn phượng (như
trong ảnh), 40 nghệ nhân thời Lý phải thay phiên nhau chạm
khắc trong hai ngày. Đến phiên của mình, mỗi nghệ nhân chỉ
được phép thực hiện công việc trong khoảng 10 phút để đảm
bảo sự tập trung cao độ nhất cho tác phẩm...
Những hiện vật này là ngói úp nóc tạo hình cổ
rồng. Không chỉ tượng trưng cho quyền lực hoàng gia, rồng thời
Lý còn tượng trưng cho nguồn nước, nguồn sống của các cư dân
trồng lúa.
Những mảnh vỡ này thuộc về các hình tượng
trang trí bên thành bậc cung điện, gồm bàn chân linh vật sấu
thần và một đoạn thân rồng.
Đầu máng nước tạo hình đầu sư tử (trên) và
một mảnh ngói úp nóc gắn tượng chim uyên ương tuyệt đẹp, minh
chứng khác cho trình độ thẩm mỹ rất cao của người thời Lý.
Gạch vuông trang trí hoa sen (trên) và
gạch vuông trang trí hoa cúc dây (dưới) là loại gạch có độ dày
từ 8-15cm, dùng để lát nền cung điện. Hoa văn trang trí
trên gạch cũng thế hiện ảnh hưởng sâu đậm của Phật giáo.
Những viên gạch này ghi niên hiệu "Long Thụy
thái bình tứ niên tạo", nghĩa là gạch được làm vào triều vua Lý
thứ 3 - tức Lý Thánh Tông (1054 - 1072), niên hiệu Long Thuỵ
Thái Bình thứ 4.
|
|
|