|
Mẹ thân yêu của con, đây là lần đầu tiên con viết thư
cho mẹ. Con không biết phải bắt đầu từ đâu? Nhưng con viết bởi
tấm ḷng của con dành cho mẹ đang trỗi dậy trong người. Con muốn
ḿnh phải thật ḷng viết nên những suy nghĩ, hành động, việc làm
của con đối với mẹ bấy lâu mà con thấy ḿnh có lỗi và cần được
mẹ tha thứ. Con không thể trực tiếp nói với mẹ v́ con sợ mẹ phải
tổn thương nhiều. Sang một năm mới rồi con muốn tự nh́n nhận lại
ḿnh thật nhiều mẹ ạ!
Mẹ có biết không? Con thường thức khuya đến tận ba
hoặc bốn giờ sáng chỉ để xem trận bóng đá hay nói chuyện bâng quơ với
một vài đứa bạn lần đầu quen biết nhưng chưa bao giờ con ngồi lại tâm sự
cùng mẹ mỗi lần đi học xa về. Mỗi lần về thăm nhà, con mặc kệ mọi chuyện,
con ít khi nấu được một bữa cơm của đứa con xa quê khi ba mẹ chưa làm về,
con quan tâm đến mấy đứa bạn ở quê nhiều hơn. Nghỉ được 2 ngày con lại
dành hai ngày đó để đi chơi cùng chúng nó. Mẹ bảo con chở đi đâu đó? Con
ậm ừ cho có rồi sáng mai lại ngủ ĺ để mẹ không bảo nữa, con hứa với đứa
bạn mai đi uống café là chợt vùng mền dậy ngay sợ nó chờ.
Ngày cuối con lên đường ra học, mẹ thấy con đi bộ lên
đường đón xe vất vả, mẹ mượn xe đạp chở con lên, con chê xe đạp cũ đi
trên đường mấy bạn cười cho. Mẹ thấy con như vậy liền mượn xe khác cho
bằng được. Tại sao vậy mẹ! Tại sao mẹ lại nuông chiều con thế! Chính mẹ
đă dạy con rằng: “Làm người phải sống thật với chính ḿnh”. Sao mẹ không
quát con lúc đó, mẹ làm như vậy th́ giờ đây con thấy ḿnh có lỗi vô ngần.
Mẹ tiễn con lên đường nhập học và mỗi lần con về quê
rồi ra lại học, bạn bè con th́ không đứa nào cả. Mẹ căn dặn đủ điều khi
con ra thành phố học, con thấy mệt mỏi v́ lời mẹ dặn rồi ậm ờ qua loa,
để rồi giờ đây con thấy ḿnh vỡ lẽ những lời căn dặn ấy là vô giá.
Tiền mẹ gửi ra đều mỗi tháng con chê ít, con điện về
giục mẹ gửi thêm nhưng con đâu biết rằng đó là những đồng tiền “đổ mồ
hôi sôi nước mắt” mẹ phải làm việc cật lực cho người ta dù trời nắng hay
mưa. Ngày 20/10 hay ngày 8/3, con dành những nụ cười tươi của ḿnh,
những bó hoa đẹp nhất cho mấy đứa bạn gái con quen nhưng con chưa bao
giờ dành những điều đó cho mẹ, ngay cả ngày sinh nhật của mẹ cũng vậy.
Con chưa bao giờ cười tươi như vậy! Con chưa bao giờ tặng một bó hoa nào
cả!
Con chưa bao giờ gọi điện cho mẹ dù con biết rằng: Khi
mẹ nghe được những lời nói của con trong những ngày đó, không cần lời
chúc đâu mẹ cũng vui nhiều rồi. Con biết điều đó. Con thật là tệ quá!
Con khóc, con trách ḿnh nhiều lắm. Nhiều lần con hứa sẽ thay đổi nhưng
không được. Tại sao con lại không thể can đảm mở lời chúc mừng mẹ? Tại
sao con lại như vậy khi xung quanh bạn bè con đều làm được? Có lẽ tính
con nhút nhát hay v́ t́nh yêu thương của con dành cho mẹ đă để cho một
ai khác lấy đi. Con đă tự trả lời với ḿnh rất nhiều.
Con ra Đà Nẵng học, cứ cách một hai ngày mẹ gọi hỏi
thăm sức khỏe con, mẹ hỏi con học hành ra sao? Con trả lời cho xong
chyện rồi tắt máy, con bảo con học bài, con phải đi học thêm. Trong khi
đó, con lại ngồi rảnh rỗi uống café, xem phim cùng mấy đứa bạn. Con nói
chuyện rồi cười vui vẻ nhưng con đâu biết rằng mẹ phải lo lắng ở quê nhà.
Giờ đây con thấy thiếu lời hỏi thăm của mẹ mỗi ngày.
Có phải mẹ giận con rồi không? Mẹ à! Xin mẹ đừng giận, con đă biết lỗi
ḿnh rồi! Con sợ một mai đây sẽ không c̣n có cơ hội được nghe lời mẹ dặn
và sự quan tâm của mẹ dù muốn thế nào đi chăng nữa.
Con hứa với mẹ trước khi lên đường nhập học là sẽ cố
gắng học tập tốt, mẹ bảo: “Học tốt vào rồi kiếm cái bằng khá mà đi làm,
ba mẹ phải khổ nhiều rồi. Ba mẹ không được bằng người ta nên giờ đây
phải lao động bằng sức của ḿnh, con th́ khác nên gắng học vào”. Nhưng
mẹ có biết con đă không làm được, con không hoàn toàn làm chủ được bản
thân ḿnh để rồi ăn chơi lêu lổng với bạn bè. Càng ngày sức học của con
hoàn toàn kém, nhiều khi con phải chuẩn bị tâm lí cho việc học lại.
Con đau khổ v́ t́nh cảm của con không được đáp trả,
con khóc, con lăn ḿnh vào những đêm thức trắng triền miên để suy nghĩ
về những ǵ ḿnh phải chịu đựng. Con đâu biết rằng, thân thể con, đôi
mắt của con, tất cả những ǵ con có là do mẹ cho con, con đau khổ rồi
dày ṿ ḿnh mà không chú ư đến nỗi đau của mẹ. Con không khóc cho những
nỗi niềm của mẹ, con không chia sẻ với những buồn vui với mẹ trong công
việc. Tại sao con lại có thể dễ dàng vấp ngă và phải khóc v́ những tổn
thương đầu đời. Con có lỗi với mẹ lắm!
Mẹ ơi! Con biết mẹ yêu và thương con nhiều lắm dù con
làm ǵ có lỗi đi chăng nữa. Mẹ ơi! xin đừng im lặng, xin mẹ hăy trách
phạt con v́ như vậy con mới thấy ḿnh vẫn là con yêu của mẹ. Sang năm
mới này con hứa sẽ thay đổi ḿnh, con sẽ gọi điện về hỏi thăm mẹ thường
xuyên; con sẽ về quê và thăm mẹ vào những bữa cuối tuần con được nghỉ;
con sẽ kể cho mẹ nghe những điều con con chất chứa trong ḷng bấy lâu mà
giờ đây con mới can đảm viết nên thành lời. Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ rất
nhiều, nhiều hơn những ǵ có thể đong đếm được. Xin chúc mẹ năm mới dồi
dào sức khỏe. Con yêu mẹ nhiều.
Nguyễn Văn Luận
Theo vanhoaphatgiao
Các bài đă đăng
-Nghệ sĩ Ưu Tú Bạch Tuyết: Phật Giáo,
chất men thúc đẩy ḷng hướng thiện của con người
-Chợt nhận ra
ḿnh quá vô tâm với Mẹ! -
Gia tài lớn nhất
của bậc sinh thành-Ân t́nh sao trả!
-Cảm
tưởng của một tu sinh trong khóa
tu xuất gia 2010
-
Vũ
Hán: Khải khúc tri âm -VÀI
CẢM TƯỞNG PHÁT BIỂU TẠI ĐẠI HỘI VĂN HÓA PHẬT GIÁO VIỆT NAM Ở SAN
DIEGO NGÀY 4.1.2003 -Khai mạc Hội thảo, bồi dưỡng kiến
thức và hoạt động văn hóa Phật giáo toàn quốc
-
Hăy sống
trọn
Ư nghĩa ngày
Tự Tứ
|