Tôi đặt bút viết về Vũ Hán, v́ đă
từng gắn bó với nơi này nhiều năm; h́nh
như mỗi con đường, mỗi góc phố của Vũ
Hán tôi đều có thể mường tượng ra dáng
vẻ của nó. Song hàng ngày, mỗi tế bào
trong thân thể chúng ta đều đang thay
đổi, Vũ Hán cũng từng ngày thay da đổi
thịt. Hai năm trước, ga xe lửa trấn Vũ
Xương cũ kỹ là thế, chỉ cần sáu tháng
sau, nhà ga đă được kiến thiết lại thật
nguy nga, rực rỡ; những chiếc cầu vượt
hiện đại dần dần mọc lên khắp thành phố,
và những ngôi nhà cao tầng liên tiếp
dựng lên như thách thức cùng thời đại.

Hoàng Hạc Lâu tại
Vũ Hán tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc)
Vũ Hán c̣n có tên khác là Giang
Thành, v́ thành phố này có nhiều ḍng
sông lớn chảy ngang: Trường Giang, c̣n
gọi là Dương Tử Giang; Hán Giang, c̣n
gọi là Hán Thủy. Dương Tử Giang đă cắt
thành phố Vũ Hán làm hai, người dân sống
bên bờ Hán Dương, Hán Khẩu có thể được
gọi là người của phương Bắc Trung Quốc,
người dân sống bên bờ Vũ Xương lại có
thể được gọi là người phương Nam Trung
Quốc.
Nếu như hỏi một người đă từng sống
qua nơi này, Vũ Hán đă cho bạn cảm giác
ǵ? Có lẽ người đó sẽ nhớ ngay đến cái
cảm giác mà khí hậu đem đến cho họ: mùa
đông lạnh giá, mùa hè đổ lửa; mùa đông
có thể khiến người chết v́ lạnh, mùa hè
nhiệt độ tăng cao có thể khiến người bốc
hơi. Hai mùa xuân thu mát mẻ lại qua
nhanh. Sống nơi này, tuy con người có
thể hưởng được khí hậu phong phú của bốn
mùa trong năm, nhưng khắc phục được khí
hậu của hai mùa hè và đông, cũng hết sức
khốn khổ.
Có lẽ v́ khí hậu khắc nghiệt nên tính
t́nh dân địa phương lại có chút dung
tục, ồn ào, nóng nảy; khu chợ búa lại dơ
bẩn, không vệ sinh… Song, sau khi chúng
ta nh́n ḍng Trường Giang sóng cuộn, và
Đông Hồ lăng đăng khói sương, chúng ta
lại phát hiện tạo hóa đă ban cho Giang
Thành một ân sủng. Vào buổi chiều tà,
khi ta đứng trên cầu Trường Giang nh́n
sắc hồng bên sông..., khi ta dạo qua
công viên bờ sông có thể chúng ta sẽ cảm
thấy Vũ Hán vẫn là nơi thật xinh xắn, dễ
thương, chất phác, hiền ḥa.
Vũ Hán, đối với lịch sử Trung Quốc,
đă từng huy hoàng trong quá khứ, nhưng
hiện nay, nơi đây đă dần dần mai một.
C̣n nhớ những điển tích vang lừng thời
xưa mà chỉ Vũ Hán mới có được: Lịch sử
Giang Hạ, Độ Tướng Quân, Hoàng Hạc Lâu,
băi Oanh Vũ, Cổ Cầm, Đài Bá Nha Tử Kỳ…

Cầu treo bắt qua
sông Trường Giang
Vũ Hán có ba trấn hợp thành: Vũ
Xương, Hán Khẩu, Hán Dương, được phân
chia thành khu văn hóa, kinh tế, chính
trị. Đến Hán Khẩu, bạn có thể mua được
những hàng hóa hết sức rẻ ở khu chợ bán
sỉ; đến Vũ Xương, bạn có thể du ngoạn
khu thắng cảnh Đông Hồ mà gồm nhiều nơi
tham quan, như: khu Lạc Nhạn, khu Nghe
Sóng, vườn mai, vườn anh đào ở núi Ma
Sơn v.v...
Khi mới đến Vũ Hán, du khách nghe đến
những tên người, tên địa phương, tên
trạm xe sao mà cổ xưa mộc mạc: Trác Đao
Tuyền, Tứ Mỹ Đường, Duyệt Mă Trường,
Chung Gia Trang, Mă Gia Trang, Trần Gia
Loan, Mă Đầu (h́nh như chẳng có con
đường, tên thôn, tên trạm xe nào mang
tên một danh nhân nào cả)…, c̣n nghe qua
“thôn” và “trang” rất nhiều. Vũ Hán lại
được gọi là đại Vũ Hán, v́ nó không phồn
hoa, không hiện đại, nhưng lại rất lớn.
Dù nhanh hay chậm, đi xe một ngày du
khách cũng chưa ra khỏi Hán Khẩu, khoảng
cách giữa các trạm xe buưt lại xa hơn
những nơi khác. Hoàn cảnh địa lư Vũ Hán
lại có thể nói là được thiên nhiên ưu
đăi - vừa có sông: Trường Giang, Hán
Giang; vừa có núi: Quy Sơn (núi h́nh con
rùa), Xà Sơn (núi h́nh con rắn), núi
mang khí chất văn hóa như Lạc Già Sơn (Trường
Đại học Vũ Hán) Du Già Sơn (Trường Đại
học Hóa học Kỹ thuật Công nghiệp), đồi
Quế Tử (Trường Đại học Sư phạm Hoa Trung);
vừa có hồ: Đông Hồ, Lương Tử Hồ, Nguyệt
Hồ, Nam Hồ, Kim Sa hồ… môi trường thiên
nhiên phong phú như vậy, e rằng hiếm nơi
nào có được. Thành phố này có nguồn nước
dồi dào đến từ cuồn cuộn Trường Giang,
gờn gợn Hán Giang, hay sương khói Đông
Hồ. Tuy Đông Hồ không nổi tiếng nhưng có
thể nói cảnh trí Đông Hồ thật tuyệt mỹ,
gọi Đông Hồ là có ư so sánh với Tây Hồ
của Hàng Châu. Tôi hỏi dân địa phương v́
sao Đông Hồ đẹp đến thế mà không nổi
danh như Tây Hồ, họ trả lời có lẽ v́
người dân Vũ Hán không mềm mỏng, lăng
mạn như dân Hàng Châu, hơn nữa, không có
thi nhân nào sáng tác bài thơ về nó, và
nhất là Đông Hồ không có ngôi cổ tự để
chứng tỏ không khí linh thiêng của nó.
Đứng bên hồ mênh mông, vọng nh́n ngút
ngàn không thấy bờ bên kia, trong ḷng
ta lại dâng lên sự cảm khái thiên nhiên
hài ḥa của trời đất.

Đại học Vũ Hán (
Trung quốc)
Nguyệt Hồ chính là nơi tao ngộ của Du
Bá Nha và Chung Tử Kỳ, nay vẫn được gọi
là Nguyệt Hồ, khu Hán Dương, bên trạm xe
Cổ Cầm Đài, Chung Gia Trang. Nguyệt Hồ
mang khí chất văn hóa nên đến Cổ Cầm Đài
du ngoạn, bạn có thể nghe được khúc tri
âm: Cao Sơn Lưu Thủy, tiếng đàn cũng
không khác ǵ tiếng nước chảy róc rách,
tựa như khải theo từng cung bậc của đôi
bạn tri âm.
Thế kỷ trước, niên đại 30, Đại sư
Thái Hư v́ sự nghiệp chấn hưng Phật
giáo, đă từng hiện diện nơi này, thành
lập “Viện Đại học Phật giáo Vũ Xương”,
nay là chùa Bảo Thông (một trong bốn
chùa lớn của Vũ Hán: chùa Bảo Thông,
chùa Quy Nguyên, chùa Liên Khê, chùa Cổ
Đức). Đại sư đă hướng dẫn phái đoàn thầy
tṛ của viện đến tham quan Đại học Vũ
Hán (lúc mới thành lập, Đại học Vũ Hán
có tên là Học đường Tự Cường) bên bờ hồ
và lưu lại bài thơ:
“Biển Chu từng hiệp
Bạch Âu nhàn
Thập tải Đông Hồ nhận cựu nhan
Ưng thị Lạc Già nguyên Phật địa
Biện năng thanh khoáng tức Linh
Sơn”
(Tạm dịch: Thuyền con từng cùng với
chim Hải Âu trắng nhàn du Đông Hồ, đă
nhiều lần mới nhận ra bạn cũ. Lạc Già
xưa kia là đất Phật, rộng răi khoáng
đăng trong lành chính là đất Linh Sơn).
Nh́n các địa danh sơn thủy của Vũ Hán
- Trung Quốc, ta có thể tưởng tượng được
khí chất của Phật giáo của hơn ngàn năm
trước, Đại học Vũ Hán có núi Lạc Già.
Lạc Già chẳng phải là âm dịch của Phổ Đà,
của Phật đó sao? Tiếc thay, Phật giáo
Trung Quốc hiện nay đă mai một, các ngôi
chùa giờ đă thành khu thắng cảnh văn hóa,
bán vé vào cổng, người dân muốn vào lễ
lạy, thắp nén nhang cũng khó. C̣n những
người tu giả th́ nhan nhản khắp chợ búa,
nhằm lường gạt tiền bạc Phật tử và người
nhẹ dạ, cả tin. Giới trẻ của Trung Quốc
nói đến Phật giáo th́ cho là mê tín, tu
sĩ chẳng qua là một ngành nghề, chức vụ,
hàng tháng được lănh lương. V́ lư do đó,
quư Phật tử muốn tu tập, họ tự tạo lập
niệm Phật đường, thiền đường ngay ngôi
nhà của họ, rồi tụ tập bạn đạo thảo luận
Phật pháp, giống như h́nh thức của Cư sĩ
Lâm. Nghe họ học giáo tŕnh Phật pháp mà
giựt ḿnh: Quảng Luận, Nhập Bồ Tát Hạnh,
Duy Thức Học, Trung Quán Luận, thật
chẳng khác ǵ giáo tŕnh của Tăng Ni
sinh học viện ở Việt Nam. Nhưng mà hiệu
quả của việc học Phật pháp th́ c̣n phải
xem lại, không có thầy chỉ dẫn, tất
nhiên học tṛ phải tự ṃ mẫm mà đi.
Có thể nói, thành phố Vũ Hán hiện đại
và lớn hơn Sài G̣n gấp nhiều lần, nhưng
sự giải trí của dân Vũ Hán không phong
phú như dân Sài G̣n. V́ là trung tâm
giáo dục của cả nước, đến 9h30 tối, các
siêu thị, nhà hàng ăn uống các cửa hàng
bày bán trang sức, xa xỉ phẩm ở Vũ Xương
đều phải đóng cửa để bảo đảm cho sự nghỉ
ngơi của học sinh, sinh viên. Khu Hán
Khẩu có thể trễ hơn chút ít, nhưng cũng
không được quá ồn náo, mất trật tự.
Đa phần du học sinh các nước khi mới
đến đều không quen với lối sinh hoạt này
của dân địa phương, nhưng lâu dần họ lại
thích v́ giá sinh hoạt ở Vũ Hán khá rẻ
so với các thành phố khác của Trung Quốc.
Các ngày nghỉ lại có thể đạp xe đạp ngắm
cảnh một ṿng Đông Hồ, hoặc đi xe buưt
giá rẻ đến vùng quê tham quan hương đồng
gió nội, hoặc du lịch nhanh đến Đập Tam
Hiệp, Mộc Lan Thiên Tŕ, núi Vơ Đang,
núi Lô Sơn, Cảnh Đức Trấn, Thành cổ Kinh
Châu, núi Ngũ Tổ, Tứ Tổ ở Hoàng Mai v.v…
Nói đến việc du lịch của Trung Quốc,
thật không biết bắt đầu từ đâu, v́ có
quá nhiều nơi cần phải đi qua một lần
cho biết, nhưng túi tiền của một du học
sinh không cho phép, nên người viết xin
tạm dừng bút ở đây. Có dịp, tôi lại muốn
kể cho mọi người nghe lối ngao du sơn
thủy của người xưa, cảm nhận được cách
sống hài ḥa với thiên nhiên non nước
hữu t́nh.