Sử Phật Giáo

PHÁP LỰC VÔ BIÊN

 

Mặc dầu Ngài (H.T Tuyên Hoá) đă nghiên cứu nhiều tông phái Phật giáo, cùng tham thiền thoại đầu, nhưng đối với chư đệ tử quy y Ngài, Ngài luôn dạy họ niệm “Sáu chữ Hồng-danh” V́ pháp môn niệm Phật A Di Đà đều thích hợp cho mọi người, không kể thông minh hay ngu đần. Điều quan trọng là hành giả thường phải xưng niệm đến nhất tâm bất loạn th́ chắc chắc lúc lâm chung sẽ được văng sanh Tây phương Cực Lạc. Đối với người học Phật, đây là con đường tắt, dễ nhất, hữu hiệu nhất, không nghi ngờ ǵ cả.
Quả Thiện là đệ tử kiền thành quy y Ngài đă lâu. Ngày nọ bà đến Chùa lễ Phật, sau khi đảnh lễ Ngài, bà khóc kể rằng chồng bà là La Khang Duệ bị bệnh lao phổi đă đến thời kỳ cuối cùng và các bác sĩ đều tuyên bố là không c̣n phương chước
. Nghe thế Ngài an ủi bà ta chớ quá ưu sầu, và dạy bà trở về khuyên chồng nên chí tâm niệm Phật. Nếu thọ mạng của ông ta chưa hết, th́ sẽ nương Phật lực khiến ông lành bệnh; C̣n nếu kiếp số của ông đă măn, mà ông chân thành niệm Phật A Di Đà th́ ông sẽ được văng sanh. Ngài c̣n giảng cặn kẽ cho bà đạo lư “Thiên lư nan trắc, nhân mạng vô thường” nghĩa là Trời cao thật khó đo lường, cũng như mạng sống con người rất đổi vô thường vậy.
Ông La nghe vợ thuật lại lời dạy của Ngài, ông nhận thấy rất có ư nghĩa, liền bảo bà đến cầu Ngài truyền giới Quy-y. Sau khi quy y được ba ngày, ông mơ thấy Ngài đến nhà, đầu đội chiếc măo giống như măo của đức Điạ Tạng và đắp cà sa đỏ, cùng với nhiều vị Bồ Tát, pháp tướng trang nghiêm; và Ngài bảo ông: Bệnh của con sẽ khỏi, con chớ quá ưu phiền!
Ngoài chứng bệnh lao phổi, ông La c̣n bị bệnh bao tử, bụng bị thủng ph́nh trướng ra. Chỉ riêng chứng bệnh phổi của ông đă làm cho gia đ́nh ông điêu đứng rồi, nên ông dấu người trong nhà chứng bệnh bao tử này.
Khi thức giấc, bao tử ông tiết ra chất mặn không ngừng và mửa ra nhiều máu đọng. Kết quả là các bướu làm sưng đă được tống ra. Sau biến cố này ông càng tin tưởng Phật pháp và tinh tấn hơn. Trong bất cứ lúc đi, đứng, nằm, ngồi, tay không rời chuỗi tràng, mỗi ngày ông niệm cả muôn ngàn danh hiệu Phật. Do thành tâm, ông đă được cảm ứng nhiệm mầu; chỉ trong vài tháng sau, ông được b́nh phục mạnh khỏe và tráng kiện hơn trước. Đến lúc tái chiếu quang tuyến X, kết quả cho thấy bệnh lao phổi của ông đă hoàn toàn biến mất.
Ông Trần Thụy Xương, chủ công ty Đại Xương nổi danh ở Hương Cảng có cô cháu tên Trần Kiến Khai, mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Ông bà Trần nuôi dưỡng thương cô như con ruột. Khi Trần Kiến Khai đến tuổi lập gia đ́nh, ông bà lo lắng t́m người tương xứng cho cô. Sau cùng họ gả cô cho một gia đ́nh họ Phan ở Cửu Long. Kết hôn chẳng bao lâu cô khóc tang chồng. Do thương tâm thái quá nên tinh thần bấn loạn. Cả ngày cô nói lảm nhảm nhí và có những cử chỉ như điên dại.
Ông bà Trần thấy cháu gái lâm bệnh như vậy, ruột đau như cắt, hoài nghi là do tà ma nhập vào, cho nên đă thỉnh nhiều Thầy đến nhà để tụng kinh, niệm chú cho Cô. Họ hy vọng sẽ đuổi con ma ra khỏi cô cháu, và tiêu trừ oan khiên đời quá khứ, giúp cô chấm dứt t́nh trạng điên cuồng. Nhưng trải qua năm, sáu ngày vẫn không có kết quả. Trong các Sư đó có một vị sớm đă biết rơ về Ngài nên nói với ông bà Trần nên t́m đến Pháp sư Độ Luân cầu cứu.
Ngày nọ đúng lúc Ngài vừa rời động Quán Âm đến Tánh Viên có việc cần. Ông Trần nghe biết vội đến t́m Ngài.
Ngài nghĩ rằng đối với loài ma này một ḿnh Ngài không đủ năng lực để nhiếp phục nên từ chối. Ông Trần đă không nản chí, kiên quyết khẩn cầu Ngài một lần nữa v́ cháu ông mà giải nạn. Thấy ông kiền thành nên Ngài nhận lời đến nhà quán sát bệnh t́nh cô cháu.
Khác biệt với các Sư đang ở trong pḥng khách, y áo chỉnh tề với nhiều ảnh tượng, pháp khí, hương đèn, hoa quả... Ngài đă không chú trọng đến các h́nh tướng bên ngoài đó.
Ngài vẫn mặc chiếc áo rách cố hữu ngồi lặng yên trên ghế trong pḥng bệnh nhân. Ngài không tụng kinh cũng không lớn tiếng tŕ Chú. Khoảng nửa giờ sau bệnh nhân đứng dậy chạy đến Ngài, quỳ xuống cầu sám hối và xin Ngài tha tội. Ngài liền bảo ma rằng: Ngươi không được nhập vào bất cứ người nào để tác quái nữa nghe chưa? Ma kia chấp nhận và bỏ đi. Từ đó thần trí cô Trần được khôi phục, ngày một mạnh khỏe, dung mạo đoan nghiêm. Ông bà Trần thấy thế mới biết rằng duy chỉ có bậc tu hành chân chánh mới đủ oai đức để hàng phục tà ma. V́ vậy toàn gia đ́nh họ xin Quy y Tam Bảo và tôn Ngài làm Thầy.

 

Rết nghe pháp


Vào thời Mục Tông Long Khánh năm thứ tư. Đại Sư Liên Tŕ hành cước tá túc một ngôi Chùa nọ, thấy có người bắt một số con rết, buộc đầu đuôi vào cây tre. Đại Sư thương sót mua lại rồi phóng sinh. Nhưng đa số hơn phân nửa đă chết đi. Chỉ có một con c̣n sống, cấp tốc ḅ đi.
Sau đó một đem nọ. Đại Sư với một bạn hữu ngồi đàm đạo, đột nhiên trên tường xuất hiện một con rết. Dùng thước gỗ gơ như muốn đuổi nó đi, mà nó không đi. Đại Sư nói :"Chắt trước kia phóng sinh chính là ngươi ?" Ngươi v́ tạ ơn mà đến đây chăng ?
Nếu như thế th́ ta sẽ nói pháp cho ngươi, mong ngươi nghe cho rơ :"Hết thảy hữu t́nh đều do tâm tạo. Tâm địa hung dữ th́ hoá làm hổ lang, tâm địa ác độc th́ hoá làm rắn rết, bồ cạp. Nếu ngươi trừ khử tâm độc th́ mới giải thoát khỏi h́nh thể nầy".
Nói xong kêu nó ḅ đi, không cần duổi, từ từ ḅ ra cửa sổ đi mất. Người bạn đang ngồi bèn lên tiếng nói rằng thật hiếm có !

 

Cứu người tự vẫn


Tại Tỉnh thượng Hiệu Nam, Đồn Đông B́nh Tử, Phố Hợp Nhĩ Tân, có một vị Đồn trưởng tên là Lư Thắng Tỉ v́ một chuyện nhỏ mà sinh ra cải vả với người vợ. Vợ ông nhất thời nóng nảy không sáng suốt mà tự vẫn bằng cách uống cạn hai chén nước lỗ (Nước lỗ là một hóa chất cực độc, đừng nói chi uống một chén, chỉ cần uống một ngụm thôi cũng đủ chết người rồi.) Đến khi người nhà của bà phát giác ra th́ bà đă trong hồi nguy kịch, mọi người trong nhà đều rất sốt ruột, lo âu.
Cũng may, lúc bấy giờ có một người biết Ngài đang ở trong đồn này bèn mách cho người nhà của bà ta hay:
- Thầy An Từ vừa đúng lúc có việc nên đến Đồn này, hiện giờ đang ở bên nhà họ Quách, các người hăy mau đi cầu cứu Ngài đi, may ra Ngài có cách cứu chữa.
Con trai của Lư Thắng Tỉ nghe vậy cấp tốc chạy qua nhà họ Quách, vừa mới gặp được Ngài sụp quỳ thỉnh cầu Ngài mau đến cứu mẹ.
- Ta không có cách nào hay, ngươi hăy mau đi t́m thầy thuốc đến trị đi.
Người con lủi thủi quay về báo cho cha hay. Người mách hộ rất am tường Ngài, v́ vậy một lần nữa kêu người con đến lạy cầu Ngài ra tay, người này c̣n dặn thêm:
- Con phải thành tâm khẩn cầu bằng không th́ Ngài không màng chuyện rỗi đâu!
Người con lại một lần nữa chạy nhanh đến trước mặt Ngài, quỳ xuống cầu xin, khóc lóc suốt cả bốn mươi lăm phút. Biết người con thật có ḷng thành, nên Ngài cùng đi với người con về nhà họ. Lúc đó tay chân của người mẹ đă phát lạnh, người nhà đang chuẩn bị tang sự cho bà.
Vừa thấy Ngài đến, mọi người đều hướng về Ngài cúi đầu đảnh lễ, thỉnh cầu Ngài cứu mạng. Ngài bảo họ đừng quá đau ḷng, rồi dùng nước gia tŕ chú Đại Bi, kế lấy chiếc đũa tre vạch miệng của bệnh nhân mà đổ nước vào. Chẳng bao lâu, bịnh nhân bắc đầu ói mửa, ói một lúc th́ dần dần tỉnh lại.
Cả nhà họ Lư đều cảm kích Ngài đến rơi nước mắt, và cũng thâm cảm sức linh ứng không thể nghĩ bàn của Phật Pháp. Về sau họ tặng cho Ngài một bức đối liễn.
Câu trên: “Từ bi phổ độ, tín giả đắc cứu thành Chánh Giác.”
(Từ bi cứu độ được tất cả, người có tín tâm được giải thoát để chứng được Chánh Giác.)
Câu dưới:”Quá hóa tồn thần, lễ chi hộ phúc ngộ Vô Sanh.”
(
Tai họa được tránh khỏi, phục lại tinh thần được để giác ngộ Vô Sanh.)
Kèm theo một tấm biểu viết rằng: “Tự Tại Như Lai.” ./.

Thực hiện: Ngọc Liên

Sử Phật Giáo