![]()
![]()
![]()
Sư họ Thời, tự Tư Tề, hiệu Tỉnh Am, người ở đất Thường Thục.
Ngay từ thuở nhỏ, sư đă không ăn cá thịt. Sau khi xuất gia,
Thiền, Giáo, Tánh, Tướng, pháp nào sư cũng thông suốt. Tại chùa
Chơn Tịch, sư đóng thất ba năm, ban ngày xem kinh tạng, tối đến
tŕ danh hiệu Phật.
Sau khi ra thất, sư đến Tứ Minh đănh lễ tháp A-dục vương, do
ḷng thành (đốt ngón tay cúng dường) nên cảm ứng xá-lợi phóng
quang. Nhân đó, sư soạn Niết-bàn sám và Phát Bồ-đề tâm văn. Ai
tụng bài văn này cũng đều rơi lệ. Sư từng đốt ngón tay, phát bốn
mươi tám lời nguyện trước tượng phật. Về cuối đời, sư ở chùa
Phạm Thiên, phát động thành lập Liên xă, chuyên tu tịnh nghiệp.
Mùa Đông, năm Ung Chính thứ mười một, sư bảo với chúng đệ tử:
“Tháng tư năm sau, ta sẽ đi xa”.
Biết nhân duyên của ḿnh ở thế giới Ta bà sắp măn, sư đóng thất
ngày đêm niệm Phật mười vạn biến. Sáng ngày 13 tháng 4 năm Ung
Chính thứ mười hai, sư viên tịch trong lúc ngồi niệm Phật, hưởng
dương bốn mươi chín tuổi.
Huấn thị chính yếu của sư là bản văn Phát Bồ-đề tâm, với lời dạy
rất chí thiết: “Niệm Phật mà không phát đại tâm Bồ-đề th́ không
tương ưng với đại nguyện của đức A-di-đà, do đó rốt cùng không
thể văng sanh. Nhưng nếu phát tâm Bồ-đề mà không chuyên tâm niệm
Phật th́ cũng không thể văng sanh. Do vậy, lấy việc phát tâm
Bồ-đề làm chánh nhân, niệm Phật làm trợ duyên th́ sau này mới có
thể văng sanh. Người tu Tịnh nghiệp không thể không biết điều
này”. Ngài lại dạy: “Người niệm Phật phải nên tinh cần chuyên
tâm”.
Như sách của cư sĩ Mâu Mao Tĩnh Viễn nói: “Cư sĩ tham công án
thấu suốt đă lâu, tu tâp tịnh nghiệp Tây phương cũng đă lâu,
nhưng sao tâm sanh tử chẳng dứt, gia duyên chẳng ĺa, nhân t́nh
chẳng vơi, niệm Phật tâm chẳng chuyên, phải chăng do căn chẳng
đoạn, niệm ái buộc ràng chăng?”
Hai điều này cần phải thẩm xét lại. Nếu chẳng quyết dứt sạch gia
duyên thế sự, th́ dù có niệm vô lượng sáu chữ hồng danh, muốn
thoát khỏi cơi Ta bà, sanh miền An dưỡng cũng thật là khó. Không
sanh An dưỡng mà muốn thoát khỏi sanh tử, không mong thoát khỏi
sanh tử mà muốn chẳng đọa ác đạo th́ lại c̣n khó hơn; dù cho có
giữ được thân người trong một đời hay hai đời th́ có được ích
ǵ!
Than ôi! Tuệ tâm của cư sĩ lanh lợi như vậy, gia duyên tốt đẹp
như vậy, con cháu hiền tài như vậy, mọi sự đều thích ư, vậy mà
c̣n không thể buông bỏ vạn duyên, nhất tâm niệm Phật, là trời
phụ người chăng? Hay người phụ trời chăng? Người tại gia học
Phật đầy đủ duyên lành như vậy, là nhờ giữ được chút ít giới,
nhưng v́ tâm c̣n biếng lười, không tinh tấn chuyên niệm th́ làm
sao có được kết quả như ư./.
Thực hiện:
Ngọc Liên