![]()
![]()
![]()
Sư người Miên trúc, tỉnh Tứ Xuyên. Năm hai mươi bốn tuổi, sư đến
núi Ngọc Tuyền ở Kinh Châu, xuống tóc học đạo với ngài Huệ Chơn.
Vâng lời thầy dạy, sư đến Hành Sơn truyền giáo, số người được sư
giáo hóa lên đến cả vạn. Sư chỉ dùng chuyên nhất pháp môn niệm
Phật để khai đạo đồ chúng. Hôm ấy, nghe ngài Tuệ Nhựt đến Quảng
Châu giáo hóa, sư liền đến cầu giáo. Ngài Tuệ Nhựt không dạy ǵ
khác, chỉ khuyên sư nên y theo kinh Vô lượng thọ mà tu niệm Phật
tam-muội để cứu độ quần sanh. Từ đấy, sư dứt hết các duyên,
chuyên tu Tịnh độ.
Vào năm đầu niên hiệu Thiên Bảo, sư trở về núi Hành sơn, lập
tinh xá lấy hiệu là Di-đà Đài, chỉ an trí kinh tượng. Sư ăn mặc
thô sơ, tinh cần tu khổ hạnh, thường thấy Thánh cảnh, lấy việc
chuyên tŕ danh hiệu làm hạnh chính yếu; lấy sự bố thí, tŕ giới
làm hạnh phụ trợ.
Trong Tịnh nghiệp vựng biên nói: “Sư khắc quyển sách pháp môn
chuyên niệm Phật vào vách khe suối, mà chẳng cần một sự giúp đỡ
chi viện nào, không cầu mà vẫn đủ, không xin mà vẫn thừa. Tất cả
các vật sở hữu của sư, sư đều đem bố thí cho những người nghèo
thiếu, bệnh tật; c̣n ḿnh th́ ở dưới hang đá, ăn bùn đất cây cỏ,
nên thân h́nh gầy yếu, má hóp xám sanh tợ như người tiều phu
nghèo đốn củi. Thanh danh sư vang lừng khắp nơi, Thiên tử có ư
thỉnh cầu sư, song không thể được. Có thể nói, sư là một bậc mô
phạm nghiêm minh.”
Bậc cổ đức hành khổ hạnh, thật xứng đáng làm khuôn mẫu cho đời.
Vào năm thứ mười tám niên hiệu Trinh Nguyên, Sư viên tịch, thọ
chín mươi mốt tuổi.
Trong Tri môn sùng hành lục tán thán: “Đánh cỏ tranh làm nhà,
vua Nghiêu c̣n ngại thôn xóm gièm pha; mặc y phục thô rách, vua
Vũ c̣n sợ dân dă chê cười; huống nữa Thích tử, kẻ chỉ dùng y bát
để nuôi dưỡng thân. Vậy mà thời nay, có lắm người sống đời xa
xỉ, chỉ lo tích chứa, trau chuốt thân thể, e rằng người như vậy
chẳng tự biết, lại c̣n dương dương tự đắc, chẳng có tàm quí.”
Thành thật mà nói như vậy!/.
Thực hiện: Ngọc Liên