Sử Phật Giáo

NGÔN HẠNH CAO ĐẸP

CỦA MƯỜI BA VỊ TỔ LIÊN TÔNG.

2. ĐẠI SƯ THIỆN ĐẠO

 Tổ Liên tông thứ hai-đời Đường 

Sư người Lâm Truy, giữa niên hiệu Trinh Quán đời Đường, sư đến chùa Huyền Trung ở Tây Hà, yết kiến ngài Đạo Xước. Sau khi đến Đạo tràng Tịnh độ cửu phẩm, nghe giảng kinh Quán vô lượng thọ, sư tinh cần khổ hạnh, phát tâm niệm Phật. Sau đó đến Kinh đô, sư khuyến khích, sách tấn bốn chúng, thuyết pháp ở chùa Quang Minh, chép hơn mười vạn quyển kinh A-di-đaø, họa hơn ba trăm bức tranh Tây phương Thánh cảnh, cảm hóa vô số Tăng tục, người được tam-muội văng sanh Tịnh độ rất nhiều. Mỗi một tiếng niệm Phật của sư đều có một luồng hào quang từ miệng phóng ra, nên thế gian tôn xưng là đại sư Quang Minh.

Một hôm, sư leo lên cây liễu, nh́n về phía Tây, thầm nguyện: Xin đức Phật tiếp dẫn con văng sanh Tịnh độ, rồi thả ḿnh mà tịch, thọ sáu mươi chín tuổi. Sư có trước tác Quán kinh sớ, Văng sanh lễ tán

Trong Di tông nói rằng: “Bậc Đại Thánh từ bi khuyên người chuyên niệm danh hiệu Phật, chính v́ việc xưng danh hiệu dễ sanh niệm nhiếp tâm tương tục. Nếu ai có khả năng niệm niệm liên tục th́ khi mạng chung mười người văng sanh hết mười, trăm người văng sanh hết trăm. V́ sao? V́ chánh niệm không tạp duyên, cùng tương ưng với bổn nguyện của Phật, làm theo lời Phật dạy, không làm trái với lời nguyện của ḿnh. Nếu bỏ chuyên niệm mà theo tạp niệm th́ trong trăm người may ra được một, hai người; trong ngàn người th́ hy hữu lắm được ba, bốn người văng sanh ở hạ phẩm.”

Lại trong Lâm thụy nhập quán lễ tưởng phát nguyện văn có ghi lời phát nguyện của sư như sau: “Đệ tử chúng con là kẻ phàm phu sanh tử, tội chướng sâu dầy, luân hồi sáu nẻo, khổ không thể nói, nay gặp bậc tri thức, được nghe danh hiệu và bổn nguyện của đức Phật A-di-đà, nhất tâm xưng niệm, cầu nguyện văng sanh, nguyện Phật từ bi tiếp độ, thương xót cứu vớt. Đệ tử chúng con chẳng biết tướng hảo quang minh của thân Phật, xin Ngài thị hiện cho chúng con được thấy, và xin được thấy đức Quan Âm, Thế Chí, các chúng Bồ-tát và tướng vi diệu quang minh trang nghiêm thanh tịnh trong thế giới này.”

Theo Long thư tịnh độ nói: “Mỗi khi vào Phật đường, sư chắp tay quỳ thẳng, nhất tâm niệm Phật, chưa kiệt sức th́ không nghỉ, tuy trời rét lạnh nhưng áo sư vẫn ướt đẫm mồ hôi. Sư luôn hết ḷng dạy pháp môn Tịnh độ cho đại chúng, không lúc nào mà không làm lợi ích cho chúng sanh. Hơn ba mươi năm, sư lưng không dính chiếu, hành đạo Bát-chu, lễ Phật mười phương, cho đây là nhiệm vụ của ḿnh. Sư nghiêm tŕ tịnh giới, một lỗi nhỏ cũng không để phạm, mắt chưa từng liếc nh́n người nữ, dứt tuyệt danh lợi, tránh xa các nơi đàm luận hư tiếu. Được cúng dường y phục, vật thực hảo hạng, sư đều đem bố thí, cúng lại cho đại chúng, c̣n ḿnh th́ ăn đồ thô dở, giới hạnh của sư ai cũng ngưỡng mộ.”

Sư đă để lại bài kệ khuyến hóa như sau:

Già nua dần đến

Tóc bạc, da nhăn

Đi đứng khó khăn

Nói năng lẫm cẫm.

Dù tiền như núi

Vàng bạc đầy kho

Cũng khó thoát ra

Cửa già bệnh chết.

Kẻ ngu chẳng biết

Mặc ư hưởng lạc

Khi chết đến nơi

Ḷng đầy lo sợ.

Người trí liễu ngộ

Nổ lực cần tu

Tỉnh niệm nhất tâm

A-di-đà Phật.


Lời cảnh tỉnh của sư thật thâm thúy, như tiếng chuông ngân giữa đêm trường thanh vắng./.

Thực hiện: Ngọc Liên

Sử Phật Giáo