M.Đ.Q.Pháp Giáo

 

 

Quan Niệm Về Sự Sợ

 

 

Phần 13  

    Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang thường bảo, trên đời con người chỉ có sợ tội lỗi, v́ có sợ tội lỗi mới biết tránh, sự tu học răn sửa ḿnh, là phép tránh tội lỗi hay hơn hết, nên Ngài dạy rằng:

"Xưa kia các tội nhân, phạm tội nhẹ, tự ḿnh xin nhốt trói để tập răn phạt, tu tâm sám hối. Có kẻ tự xin ở tù mười năm, mà mới được năm bảy năm, tâm đă được tốt đẹp, nên tất cả thiên hạ đều cầu xin ông ấy đi ra thong thả, để làm việc ích lợi cho đời. Khỏi phải sự nhập thất trói tù vô ích nữa. Lại cũng có kẻ như đă đúng mười năm, mà tâm chưa trong sạch, th́ tự họ ở tù cấm cố thêm, hoặc đến bao lâu hoặc trọn đời chẳng hạn, cho đến khi nào tâm được "CHÁNH THIỆN LỚN TR̉N" th́ mới chịu đi ra ngoài làm việc, ngày xưa tự những kẻ ấy muốn như vậy, và tất cả chúng sanh cũng muốn cho những người ấy phải như thế.

Những kẻ ấy tức là những người đă giác ngộ, những người tu, những người không tự cao bướng bỉnh, những kẻ ấy đứng ngoài pháp luật, tự họ đă biết cầm pháp luật lấy họ rồi, tự họ làm chủ lấy, tự cải thiện lấy, khỏi phải nhờ đến Diêm Vương, quan ṭa dạy nữa. Những người tu ấy tập sống đúng chơn lư, tâm địa thật hoàn toàn tốt đẹp, là tự ḿnh hành xét thấy tội lỗi luôn luôn, tự ḿnh răn phạt, tự ḿnh lánh xa trần tục không cho lem lấm, nên mới chắc tin được ḿnh trong sạch. Các bậc ấy, không c̣n ở trocng đời vật chất của xă hội gia đ́nh nữa. Họ đi tu trong rừng sâu, ngồi nhập định tham thiền, tự ḿnh như sự ở tù chịu phạt lấy ḿnh, để mong chờ một ngày giải thoát sau này, cho đượ hoàn toàn quí báu tốt hay ích lợi Đạo là vậy."

"Những người tu hay những người tù khi xưa, họ bị nhốt trói là bị trau tâm, chớ không phải bị ai oán ghét mà bắt bỏ tù đúng theo số năm nhất định để hành phạt xác thân vô ích; v́ đời nào kiếp nấy tâm vần c̣n tội lỗi măi, mà lại không biết sợ, và chưa có được ai dạy bảo chi cả. Đời sau này, ít ai hiểu lư nghĩa chữ tù là tu, mà muốn tu là phải học, muốn học là phải nhờ ông  thầy  dạy. Ông thầy cũng như ông Trời, như Vua, như Diêm Vương, Quan ṭa, người thay mặt cho công lư chỉ dạy cho thuận đường tiến hóa chúng sanh chung"

"Luật sống chung tiến hóa, không có quyền hành chi hết, v́ ai nấy cũng như nhau, kẻ biết ḿnh tội lỗi là tự họ chịu ở tù để tu, lâu mau là bởi tại tâm, chớ không ai lập thế mưu hành bắt phạt người ta, để phải quả báo sau này bị người bắt phạt lại ḿnh vô ích".

"Không có một danh từ nào độc đoán độc quyền được cả, và nên thay cho câu nói, sợ ông Phật, sợ ông Trời, sợ ông Ṭa, sợ ông Diêm Vương, sợ ông Người bằng câu nói: Kính trọng cái Phật Giác chân; Kính trọng cái Trời Thánh thiện; Kính trọng Diêm Vương, Quan ṭa, Công lư; và kính trọng cái Người Nhơn ái; c̣n sợ th́ nên sợ cái ác, sợ con vật hay sợ cái tội lỗi, là đúng hơn hết. V́ ngoài tội lỗi, ta cũng như ai nấy đâu có ông nào bảo ta phải sợ, sợ để làm chi đó?

"Nào ai chẳng phải chúa tể vũ trụ ngày mai, nếu họ biết ghê sợ tội lỗi và biết hỗ thẹn tội lỗi".

Minh Đăng Quang.

 

Thực hiện: TN.Chung Liên

 

 M.Đ.Q.Pháp Giáo