
![]()



Đi ṿng quanh viếng miền núi Thất Sơn trong ba
ngày, có lẻ để ghi sâu kỷ niệm cho sự vắng mặt sau này, hoặc như ôn lại tâm cảnh
những ngày c̣n ẩn tu nơi miền rừng núi trong buổi thiếu thời của đức Ngài
Minh-Đăng-Quang và trở lại Sa Đéc (ngày 30 tháng giêng năm Giáp Ngọ 1954).
Sáng ngày mồng một tháng hai từ Sa Đéc về Vĩnh Long và đồng thời buổi sáng ấy đi sang luôn Cần Thơ. Một chiếc xe nhỏ tạm mượn đưa Ngai có một tiểu Sadi 14 tuổi Giác Pháp, và một vị sư trưởng lăo Giác Thủy 80 tuổi theo hầu cùng, người lái xe (bây giờ đă xuất gia 1956 pháp danh Giác Nghĩa). Nhơn dịp có chư Thiện Tín từ Sài G̣n đi xe riêng có mỹ ư đi viếng miền Hậu Giang các ngôi Tịnh Xá chư Tăng trụ tu Thiền Định và để nối dây thân cảm cùng chư thiện tâm đạo hữu trí thức ủng hộ chánh pháp. Có quí bà: Kim Ngọc, Tâm Ngọc, Chơn Ngọc, Thiên Ngọc v.v...
Xe ngừng để chờ xuống phà sang Cần Thơ th́ có tin cho hara rằng giữ hai chiếc xe này lại do mật lịnh bề trên, và được mời về căn cứ Cái Vồn nơi Dinh Tổng tư lịnh Trần Văn Soái có việc riêng, hai chiếc xe từ từ đi vào cứ địa (nên biết rằng Sư trưởng Minh-Đăng-Quang cùng chư Tăng sư lúc nào cũng mặc bộ tam y vàng và b́nh bát bên ḿnh luôn). Sau bốn ngày một chiếc xe hai vị lái xe cùng các bà cư sĩ đưỡ thả ra về, c̣n Tổ Minh-Đăng-Quang cùng hai vị đệ tử c̣n trong ṿng bí mật...
Trong Giáo Hội hai ngày không rơ tin tức Tôn Sư đi nơi đâu, lại cóp tin đồn rằng ông Năm Tổng tư lệnh Cái Vồn thỉnh đức Ngài thuyết pháp tại căn cứ quân đội, lại có tin rằng Ngài bị bắt giam cầm, tra khảo v.v...
Hẳng rơ thiệt hư muốn tường chơn giả, sáng ngày mùng ba, tám vị Sư Tăng từ Vĩnh Long xin quá giang xe xuống khu vực Cái Vồn nơi ngôi nhà Tư dinh của ông Năm tại bến phà, để xin hỏi thăm tin tức Thầy ḿnh.
Phải duyên gió nghiệp, tội nghiệp không phân, thầy trước tṛ sau, nên dược mời luôn về văn pḥng Đệ Nhị và dây c̣ng sắt "khám số 3" khua lên để chào mừng kết duyên với tám nhà Sư Tăng thiện chí, nặng ḷng Phật pháp t́nh nghĩa Tổ Thầy.
Đúng hai tháng, Giác Thủy và Giác Pháp được trả tự do trở về ngày 30 tháng 3 năm Giáp Ngọ (1954) c̣n tám Sư Tăng ngày 28 tháng 5 năm Giáp Ngọc kêu ra thả bổng. Tổ Sư Minh-Đang-Quang ở đâu bây giờ? Phải ra làm sao? chưa ai được biết. Có hiểu sơ lịch sử, về sự hành đạo, giáo lư Y Bát Khất Sĩ và hạnh đức của tổ Sư ai cũng phải đánh dấu hỏi.
Tại sao nhà tu hành như vậy mà bắt họ làm ǵ?
Tôi người cầm bút viết ra đoạn này, cũng khảo sát được một ít chi tiết, nhưng không biết đặc viết làm sao, đầu óc tôi không sao chuyển nổi và t́m đâu để trả lời cho thỏa những câu hỏi đúng lư và chân thật, trong thời gian không thể trả lời với nhân tâm thời cuộc mà luật nhà Phật không cho phép. (xin quí nhà đạo tâm thức giả hăy ngưng nghỉ, xếp đoạn sách này lại uống nước cho khỏe người một lúc, ôn lại hạnh đức của nhà tu Khất sĩ trong trí rồi lật phần phụ trương chương V xem bài Tầm Mẹ (mực ḥa nước mắt viết nên thơ) do nhà tu sĩ có lẽ, am hiểu được một phần nào về giáo pháp, cũng như tai nạn của Sư trưởng và chư Tăng, cũng nỗi ḷng tín đồ vọng ngưỡng, hiệp với tâm linh ḿnh để nêu ra, hầu vơi đi nỗi ḷng, và để ghi một thời kỷ niệm trong muôn thuở).
Cũng như soạn giả này, được tham kiến nhiều cùng quí sư bị nạn về. Các sư chỉ nói: "Có những điều biết được cũng không thể nói ra, huống chi những điều không biết. Lại những điều có thể nói được cũng không nên nói huống hồ là những điều không nên nói" Xưa Phật dạy: "dầu cho người ta có giết Phật hay Bồ Tát, thầy ḿnh đi nữa, ḿnh cũng đem ḷng từ mẫn hiếu thuận đối với người. Dầu tưởng việc chi, nói sự ǵ cũng vậy, dầu nói với người hay nói với thú vật, phải làm sao cho người ta được dạn dĩ thêm lên chớ không phải chôn sống hạ mạt người ta, để về sau người ta c̣n có dể bề hối quá ăn năn quay đầu tiến hóa trở về với Phật Pháp".
Giai đoạn này lúc vừa bị nạn (1954) phái Khất sĩ
tu xuất gia (Tăng và Ni) dưới sự d́u dắt của Sư Trưởng Minh-Đăng-Quang cóa ngoài
200 vị Khất sĩ y bát trong toàn xứ Nam Việt; c̣n tín đồ cư gia mộ đạo xin giữ
giới học tu làm thiện tín có ngoài mấy muôn người, từ 3 giới, 5 giới đến 8 giới,
giữ theo luật răn nhà Phật. Tịnh Xá, (tu viện, chùa) có trên 20 ngôi cốc để chư
Tăng tạm nghỉ ngoài 150 cái. Các hạng người trong xứ được ảnh hưởng nghe pháp và
thấy hạnh tu chơn rơ rệt, thử hỏi ḷng người sao khỏi xao xuyến dư luận làm sao?
Nhưng phải đành
vậy:
Cam ḷng nhắm mắt đưa chân
Chờ xem Trời Phật xoay vần đến đâu.
*
* *
Có sốt ruột đau ḷng chăng, cũng phải cam tâm lặng lẻ, hoặc những ngày tựu hội bái sám dâng hương nơi ngôi Tịnh Xá thờ Phật, ngưỡng nh́n kỉnh lễ đức Tổ Sư, nhớ h́nh bóng ngày những lúc nào, th́ chỉ cầu nguyện ân trên tam thế chư Phật mười phương hộ độ cho Tổ Thầy, có khi cả số đông họp ḥa cầu nguyện hoặc như ôn lại đạo hạnh cùng lời dạy để nhắc nhở cho nhau trong chư thiện tín lo ǵn bổn phận giữ giới tu học. Một bài cầu nguyện dưới đây do một nữ tu sĩ viết ra để ḥa âm vọng nguyện.
CẦU NGUYỆN (Tổ Sư)
Chúng đệ tử kiền thành vọng khấu
Một tấm ḷng nguyện thấu mười phương,
Cầu xin chư Phật đoái thương,
Thầy con lâm cảnh tai ương khổ nàn?
![]()

Con khờ dại một đàn chiu chít,
Ngày qua ngày xúm xít thở than
Biết ai nhờ cậy hỏi han,
Thầy con sức khoẻ b́nh an thế nào?
Từ hôm ấy âm hao vắng bặt,
Nghĩ đ̣i cơn ruột thắt đ̣i cơn.
Công Thầy như núi Thái Sơn.
Phận làm đệ tử nghĩa ơn chưa đền.
Nay Thầy đă bặt tin dường ấy.
Biết đâu t́m cho thấy tôn nhan;
Năo ḷng trước cảnh ly tan,
Kể làm sao xiết muôn vàn đau thương.
Xưa con ở trong đường tăm tối,
Trí mịt mờ tội lỗi tạo gây;
Bao giờ nhân quả vần xoay
Lôn tṛn theo bánh xe quay luân hồi,
Từ vô thỉ thân trôi biển nghiệp,
Chịu khổ đau kiếp kiếp dặc dài,
Linh đinh chút phận lạc loài,
Biết bao giờ măn số đọa đày thân.
Nay con được nhờ ân tế độ,
Đă thoát ra biển khổ luân trầm;
Nương về Pháp Phật thậm thâm,
Thầy con gột rửa trần tâm sạch lần.
Tự bấy lâu chuyên cần học đạo,
Quyết về nơi rốt ráo Niết bàn,
Thầy tṛ tách dặm băng ngàn.
Trải qua các xứ đăng đàng thuyết kinh.
Thầy tế độ chúng sinh chẳng quản,
Công đức nhiều khó toán lường biên;
Cớ sao c̣n vướng oan khiên,
Khiến ḷng con trẻ tủi phiền biết bao!
Cúi chờ đức tối cao Phật Tổ.
Chư Phật thương cảnh khổ chúng sanh,
Phép mầu Phật hiển oai linh.
Thầy con thoát hiểm khương ninh trở về..
Chúng ta xét lại tai nạn của đức Minh-Đăng-Quang tổ sư âu cũng là một trong những trường hợp xảy ra ở lịch sử loài người.
Như xưa kia đức Mục Kiền Liên tu tŕ phạm hạnh được chân truyền y Bát Khất sĩ nơi Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni, tu chứng đạo quả La Hán, và phép thần thông cao nhất hơn cả môn đồ của Phật, như thường lề hằng ngày ôm bát đi khất thực một hôm bị phái đạo Bà La Môn đánh vỡ sọ chết.
Đức Đạt Ma Tổ sư, vị Tổ 28 xứ Ấn Độ qua Tàu truyền đạo Phật, bị nhà vua cùng thần quan đạo sĩ nhục mạ đánh gảy răng, lại bị Yên Chi là đệ tử gái dùng thuốc hại thầy cho mất tích.
Đức Lục Tổ Huệ Năng, sư tổ thứ 33 nhà Phật được chơn truyền Y Bát, đem ban hành cái đạo rộng về miền Nam xứ Tàu, tức phía Bắc nước Việt Nam, khi chết c̣n phải bị người bửa ḥm cắt đầu, không được toàn thể.
Nhà Cách Mạng đạo đức, gây nền tự chủ tự do đạo đức xứ Ấn Độ, thánh Gandhi c̣n bị Godse người bản xứ ám sát chết.
Thánh, đức chúa Jésus khai sáng tâm trí các dân tộc Âu Châu, c̣n phải xử tử căn ḿnh phơi thây trên thánh giá. Ư nghĩa để chuộc tội cho dân sinh.
Ngàn xưa biết bao nhiêu thảm trạng những gương hy sinh đạo đức, cũng như luật nhân quả tương ứng, nhà Phật nh́n bằng cặp mắt tự nhiên, không có điều chi là phải bối rối e dè sợ sệt; v́ luôn luôn bao giờ cũng tin nơi luật nhân quả, lư tam sinh, cùng lẻ dồn nghiệp trên đường tu giải thoát.
Thực hiện: TN.Chung Liên