M.Đ.Q. Pháp Giáo

 

Một Bức Thư

 

 

                            

Gởi chư nam nữ Khất Sĩ

Tôi v́ gốc bịnh lâu năm, nên chắc không thiệt mạnh, mặt dầu nay cũng tạm bớt rồi. Sự hành đạo h́nh như cũng đă quá rán sức lắm, và nền đạo cũng đă tṛn xong,vậy nên tôi đă quyết định yên nghỉ nơi xa vắng.

Kể từ nay trước khi tôi rán viết đoạn chơn lư ít nhiều chỉ thêm về khoản thiếu của người trong xứ.  

Đó tức là dấu xương tôi để lại, v́ sao tôi đi vậy?

Ấy bởi bịnh khổ mà tôi nhắm không thể trị được (tim và gan) dầu tôi có rán đi hành đạo thêm nữa,th́ chỉ đêm sự giăi đăi dung dưỡng phá đạo hư danh mà thôi.

Vả lại ngày nay trong xứ cũng gần yên tịnh nên lúc này tôi đi tu tịnh chắc cũng không phải hẹp ḥi.

Biết đâu nhờ sự tu dưỡng ấy, mà tôi được hết bịnh, th́ duyên lành hoằng hoá sau nầy, ắt muôn phần vĩ đại lớn lao.

Vậy từ nay ai có cần hỏi chi tôi nói cho chút ít bằng không th́ thôi.

Người xuất gia rồi, Ai muốn xin ra tự ư, hoặc đi học ai cũng được.

Hoặc mấy vị lớn tuổi đạo, xem coi ai được,không được hăy cho ra bớt.

C̣n ai muốn giữ y bát giáo pháp của tôi, th́ phải cho đúng luật y như lúc tôi c̣n trước mặt, đó tức là làm vui ḷng tôi nơi thế giới khác.

Nhứt là phải ḥa hiệp nhau, chớ phân rẽ hơn thua, ai chẳng tuân th́ tôi xin xả giới cho bây giờ bằng chẳng vậy sau này sa địa ngục.

Chẳng phải tôi muốn sự chia ĺa ấy, biết đâu sự cơ duyên Đạo-Phật Thích-Ca đến hồi mạt pháp, lằng ánh sáng cuối cùng nháng đến xứ Việt-Nam rồi mất luôn.

Và biết đâu chăng? Nhờ cư sĩ dày công lo hộ đạo, khất-sĩ khổ nhọc lo tu, mà trong xứ được mau thái b́nh như hôm nay và hơn nữa.

Th́ phước đức của tất cả vô biên, c̣n tôi cũng măn nguyện, không có muốn chi thêm.

Từ nay chớ nên nhận sự cúng dường thay phiên của cư sĩ nữa.

Ai không bịnh không được độ buổi sáng, bịnh cũng mặt y chớ mặt áo.

Cấm để dành đồ ăn và thuốc khi đă mạnh.

Minh-Đăng-Quang.

 

Thực hiện: TN.Chung Liên

 

                                                                                       

 

M.Đ.Q. Pháp Giáo