![]()
Mượn lốt nhân sinh xuống cơi trần
Học đ̣i Sĩ Đạt dứt t́nh thân
Linh căn Thích đạo duyên ngàn trước
Roi dấu Ta Bà giáo hóa dân
Minh-Đăng-Quang Khất sĩ, vị Sư trưởng khai sáng Giáo-hội Tăng-già Khất-sĩ Việt-Nam có lịch sử rơ rệt như dưới đây:
Một gia đ́nh nho giáo rất phong phú về tinh thần đạo nghĩa nhân luân, đời sống phúc đức thuộc khí hậu Trung-Giang, sông Cửu Long, miền Nam nước Việt-Nam.
Miếng đất phù sa Thủy Chân Lạp do nguồn nước phúc đức từ ngọn núi cao nhất thế giới Hy-Mă-Lạp-Sơn (Hymalaya Tibet) rún quả địa cầu, xứ Ấn Độ chảy ngang qua Tây Tạng, đổ dọc theo biên giới nước Việt-Nam, giáp với Lào, Cao Miên phóng ng̣i ra biển Nam Hải. Ḍng nước Thánh có lịch sử Phật pháp này, ngăn nước biển lóng đất thành cù lao, có ba phần đất: Tiền Giang, Trung Giang, Hậu Giang tức miền Nam xứ Việt, làm nền móng cho đấng siêu phàm xuất hiện, làm vẻ vang cho đạo Phật Khất-Sĩ Việt-Nam.
Điềm lành xuất hiện, khoản 10 giờ tối ngày 26 (Tân Tỵ) tháng 9 năm Quí Hợi (1923) là ngày sơ sinh Nguyễn Thành Đạt Tự Lư Hườn con người lịch sử tại làng Phú Hậu, Tổng B́nh Phú, Quận Tam B́nh, Tỉnh Vĩnh Long miền Nam nước Việt-Nam.
Cụ ông thân phụ Nguyễn Tồn Hiếu sinh năm 1894 (Giáp Ngọ).
Thân Mẫu cụ bà Phạm Thị Nhàn. (Nhâm Th́n 1892).
Trong lúc mang thai cụ bà không hay biết ǵ về sự chao động trong cơ thể, mặc dầu đă có bốn lần sanh thai rồi, thai bọc ngày một lớn cho rằng bệnh hoạn trong ḿnh sanh ra, rước thầy xem mạch nói bệnh cổ trướng và hốt thuốc mạnh để xổ tiêu phá độc chướng khí trong ḿnh đă nhiều lần. Một hôm nghe máy động chuyển mới biết có mang và uống thuốc dưỡng thai, độ chừng mười hai tháng mới khai hoa. Một trai đẹp vừa ḷng bù công mang nặng đẻ đau, mừng chưa toại, xẩy chẳng may ngày 25 tháng 7 năm Giáp Tư (1924) cụ bà thác sau một cơn bịnh nặng, thọ được 32 tuổi. Tức bé mới vừa chín tháng c̣n trong nôi. Thế nên từ đó về sau được sự chăm nom tận tụy của bà kế mẫu Hà Thị Song.
Bảy tám tuổi bé được vào trường học tập, sự học hành của tṛ rất tinh tấn thông minh, nhu ḥa sáng suốt lắm, ngoài giờ học ở trường sách vở thầy dạy, nơi nhà, những lịch sử các danh nhân, những kinh sám truyện, sự tịch được tṛ chú ư xem coi, mà xem đến đâu là nhớ hết, cùng luận giải phê phán có phương pháp và rơ rệt lắm. Tṛ tuyệt không bao giờ giao chơi với bạn mất hạnh, xấu nết giả dối, không một cơn rầy la hay phá phách, đánh đùa chơi nghịch với ai, sự phát tâm thương người từ lúc nhỏ, cụ ông bà cho tiền (xu) ăn bánh là tṛ để dành để trao lại cho kẻ đi xin, người khổ nạn, quần áo có khi đem cho các bạn học tṛ nghèo, chỉ c̣n một bộ nơi ḿnh thôi. Cụ ông thuộc phái nho gia nhưng ngày sau theo học Phật tu cư sĩ tại gia nên mỗi tháng có ăn chay 10 ngày, nên tṛ con cũng ăn chay theo cha, cũng niệm hương cúng Phật mỗi buổi tối, thế là ḷng từ bi thương người mến vật, và ḷng kính ngưỡng đạo Phật từ đó đă phát hiện rơ rệt.
Năm 14 tuổi thi đỗ bằng sơ học (certifiat tức tiểu học bây giờ) gia đ́nh c̣n ép cho đi học mà tṛ nhất quyết ́a sự học của thế gian để cầu học con đường thứ hai, là học đạo, con đường siêu thoát giải khổ của nhà Phật.
![]()