Ánh Minh Quang

Thời Kỳ Thọ Nạn và Vắng Bóng

 

    Chiều ngày 30 tháng Giêng năm Giáp Ngọ ( 1954) khi ánh mặt trời vừa lắng dịu, tại Tịnh Xá Ngọc Quang, Sa Đéc, Đức Ngài chậm răi qua lại bên tàng cây bả đậu với dáng vẻ suy tư...cho đến khi mặt trời vừa lặn. Ngài gọi Chư Tăng đệ tử lấy đệm trải dưới gốc cây Bồ Đề, ân cần dạy bảo về sự tu học và sự  mở mang mối đạo. Đức Ngài cũng cho biết thêm tương lai Đạo Phật tại Việt Nam và các nước. Ngài từ giă chư đệ tử để đi tu tịnh tại núi " Lửa" một thời gian. Chư Tăng đệ tử xin theo Ngài không cho mà c̣n dạy rằng: " Các con hăy ở lại mở mang mối đạo, giáo hóa chúng sanh đền ơn chư Phật, ấy là các con theo Thầy và làm vui ḷng thầy nơi xa vắng, rồi một ngày kia thầy sẽ trở về".

Sáng ngày hôm sau mùng 1 tháng 2 Đức Ngài rời Tịnh Xá Ngọc Quang đi với một vị Sư già và một chú điệu qua Tịnh Xá Ngọc Viên, Vĩnh Long rồi đi tiếp qua Cần Thơ. Nhưng khi đến Cái Vồn     ( B́nh Minh) th́ bị một số người ngoại đạo bắt đi biệt tích. Bấy giờ chư đệ tử mới biết rơ ra lời nói của Ngài đi tu tịnh núi " Lửa" đó là lời cảm nhận mầu nhiệm của Tổ Sư. Rồi từ ấy đến những nay bóng Ngài bặt vô âm tín. Mấy chục năm dài trôi qua. Mấy chục mùa xuân biền biệt. Mấy chục mùa mai vàng rơi rụng chia xẻ nổi niềm của hằng vạn vạn con tim hiếu kính thương nhớ Tổ Thầy:

Mỗi năm mỗi thắp hương ḷng

Cầu Sư Tổ giải thoát ṿng tai ương

Trở về bên mái Phật đường

Chuyển pháp luân độ mười phương an lành

Trái oan là nghiệp chúng sanh

Nạn tai là chuyện phải đành mà thôi

Đành rồi, hóa giải tức thời

Khổ đau sẽ hết nụ cười thêm xinh

MINH ĐĂNG QUANG bóng an b́nh,

MINH ĐĂNG QUANG  ngọn đèn linh ta bà.

Hằng năm hàng môn đồ tứ chúng đệ tử luôn cầu nguyện và tin tưởng:

Đành rồi hóa giải tức thời

Khổ đau sẽ hết nụ cười thêm xinh

MINH ĐĂNG QUANG bóng an b́nh

MINH ĐĂNG QUANG ngọn đèn linh ta bà

    Bởi từ lâu chúng ta đă thấu hiểu lời dạy quư báu và sâu xa của Đức Thế Tôn: " Dù người ta có giết Thầy ḿnh, ḿnh cũng không nên hại lại". Và lời dạy thấm thía vi diệu nhất đối với chúng ta hôm nay vẫn là " kẻ nào cột oan trái rằng - họ đă giết ta, đă đánh ta, đă thắng ta, đă cướp của ta, oan trái của người ấy không bao giờ dứt. Người nào không cột oan trái như thế, th́ oan trái của người ấy sẽ dứt. Và từ cổ chí kim, oan trái không bao giờ dứt được bởi sự cột oan trái. Oan trái chỉ dứt được bởi sự không cột oan trái".

Hiểu được giáo lư một cách vững chắc như vậy, chúng ta sẽ nghe ḿnh rất hạnh phúc khi được trả nghiệp. Huống hồ chúng ta c̣n giác ngộ hơn khi Tổ Sư chúng ta xem đây là từng mức thử thách cần phải trả, cần phải vượt qua để làm nên đạo bồ đề:

" Quỳnh trong nước mắt, sen trong lửa

Phút nhập thần sương bạc khói lam

Chia nẻo khói sương về tới đích

Cả hai cùng hiện một hoa đàm"

Dấn thân vào cơi tử sinh, ḥa điệu để được trả nghiệp mà cũng là phương pháp chuyển hóa nghiệp, nhân đối diện hầu tạo hạnh phúc an vui cho khắp vạn loài. Đây là tinh thần xả kỷ lợi tha của chư Bồ Tát, là tinh thần từ bi bất diệt của Đức Phật và giáo pháp Khất Sĩ Việt Nam.

Biết và nghĩ được như vậy, nên từ ngày Đức Tôn Sư MINH ĐĂNG QUANG vắng bóng đến nay đă trải qua gần bốn chục năm dài rồi mà chư đệ tử Tăng Ni và Nam Nữ Phật Tử vẫn cùng nhau nối tiếp, một ḷng mến đạo, kính thương Tổ Thầy, y lời  chỉ giáo, gắng công duy tŕ đường lối giáo lư Y-Bát Khất sĩ với sứ mạng thiêng liêng cao cả của Tổ Thầy để mở mang Phật Pháp hầu có d́u dắt bá tánh nhân sanh, đáp đền ơn Phật và Tổ Thầy trong muôn một.

 

Thực Hiện: TN. Diệu Thiện

Về đầu trang