

Đất tiên nay nở mạch rồng
Minh-Đăng nay tỏ rạng hồng phương Nam
Giữa vùng Tiền Hậu, Trung Giang
Sóng thiêng chào đấng siêu phàm đản sinh
Sao pḥng giáng hiện anh linh
Làng Phú Hậu, quận Tam B́nh-Vĩnh Long
Trời tháng chín lộng thu phong
Đêm hăm sáu, Đạo trổ bông Ưu Đàm

NGUYỄN THÀNH ĐẠT, tính danh vàng
LƯ HOÀN là tự (Lư... Hoàn... nguyên... chăng? )
Nhân sinh, tiếng đă gọi rằng...
Ơn cha nghĩa mẹ sánh bằng Thiên Chân
Nguyễn Tồn Hiếu, là phụ thân
Phạm Thị Nhàn, ấy là thân mẫu người.
Thánh thai sẵn một năm trời
Hà nhi thánh thể ra đời... quang minh!
Nhớ lời trong Pháp Hoa kinh
Lại thêm nảy mối tâm thành ngưỡng chiêm
Ngời ngời tướng hảo trang nghiêm
Nghe dư âm vọng tam thiên Phật Đà.
MẸ HIỀN VĨNH BIỆT
Nghiệp duyên có phải chăng là?
Hay là diệu lư của ṭa Như Lai?
Sinh con ngày một ngày hai
Gót hương mẹ đă sớm rời dương gian.
Hoa nao nở lại không
tàn?
Nguyệt nao đầy lại... tiếng đàn không vơi?
Mẹ băm hai tuổi thọ đời
Xa con chín tháng... tao nôi lặng lờ...
Một ngh́n chín trăm hai tư (1924)
Là năm tử biệt, mẹ từ giả con !
SEN THIÊNG HÀM TIẾU
Thế rồi... ngày mỗi lớn khôn
Bao nhiêu tháng, bấy
nhiêu hồn nguyệt viên
Tuổi nôi tṛn bóng trăng lên
Tâm linh mỗi tuổi một thêm trăng tṛn!
Gió lùa mây trắng qua non
Biển xao sóng biếc quanh ḥn cù Lao.
Chú hài nhi của năm nao
Giờ lên bảy tuổi, trái đào phất phơ
Nếp nhà, ḍng dơi hương thư
Cụ ông vốn bực văn từ danh gia
Giă từ nội cỏ đồng hoa
Trẻ thơ cắp sách vào ra học đường.
Kiếp xưa nguyệt đă tṛn gương
Kiếp nay nhất dĩ tỏ tường quán chi.
Thông minh, hiếu thuận, nhu ḿ
Kinh xưa, sách mới, có ǵ chẳng thông.
Nhớ câu: "Ḥa nhi bất đồng"
Lại câu: 'gần mực" một ḷng quy y
Chọn con đường tốt mà đi
Những quân bạc ác nguyện th́ tránh xa
Phương đông ánh nguyệt chan ḥa
Cửu Long hàm tiếu một ṭa sen thiêng!
Thủy triều xuống, thủy triều lên
Niên linh (1) thoắt đă tṛn thêm bảy kỳ
Năm mười bốn tuổi đi thi
Đỗ bằng Yếu Lược (thuận tùy hiếu tâm..)
Tấc ḷng tưởng bước thanh vân
Muốn cho con trẻ dự phần công danh
Cụ ông ra sức dỗ dành
Mong con tiếp tục học hành, mai sau...
Nhưng cơ thiên định nhiệm mầu
Pháp âm vi-diệu từ đâu vọng lời...
Lắng nghe chim hót
thảnh-thơi
Thiếu niên chợt thấy cung trời mở ra...
Thôi th́ nghĩa Mẹ ơn Cha
Thôi th́ tục đế ta bà, từ nay...
Cúi đầu lạy, chấp hai tay.
Kính xin thân phụ tỏ bày ḷng con...
Rằng: công cha núi Thái Sơn
Rằng: nghĩa mẹ nước trong nguồn chảy ra.
Nhưng con đă nguyện Di Đà
Kiếp này xin được xuất gia tu hành
Than ôi, cốt nhục thâm t́nh
Cụ ông khôn để con ḿnh sinh ly !
XUẤT GIA CẦU ĐẠO
Thôi th́ thôi, thế thôi th́
Vẹn nguyền xin chịu lỗi ngh́ với cha
Thiếu niên ngày nọ ĺa nhà
Vượt biên giới Việt
Miên xa dặm ngàn
"Lên non t́m động hoa vàng..."
Tầm sư học đạo chốn Nam Vang thành,
Cữa chùa có bậc tinh anh
Đă thông phép Thánh lại rành bùa Tiên
Gốc người Việt, tính danh Miên
Cùng ai cũng có chút duyên sư đồ
Kể từ vào cửa không vô
Vỡ ḷng, lấy NHẪN mà tu bước đầu
Nắng sương công quả dăi dầu
Đất đào, củi bửa, giếng sâu, sông dài...
Từ bi là gốc Như-Lai
Cảm thương thân phận những ai đọa đày
Bao nhiêu của cải sư thầy
Tṛ đem ban phát một tay sạch làu
(Không kia có thực không đâu
Không này mới thực làu làu là không)./.
TRỞ VỀ CỐ HƯƠNG LẬP GIA THẤT
Một xe trong cơi hồng
trần
Nghĩ đây cơi tạm, nương thân ích ǵ
Thôi th́ hát khúc gia quy
Quẩy minh nguyệt, nhẹ gót về cố hương.
Cha già mái tóc điểm sương
Mẹ xưa, dưới mộ, chút hương linh nầy!
Thôi th́ theo "cái xưa nay"
Lập gia thất để yên mây chín từng.
Nghĩa ân vành vạnh một vừng
Có nàng thục nữ khuê trung dịu dàng
Cảm ơn cứu tử ngàn vàng
Nguyện cùng xướng họa cung đàn phu thê
Phương danh nàng là KIM HUÊ
Quê vùng chợ lớn, vẹn bề công dung
(Gẫm trong trời đất vô cùng
Nợ duyên âu cũng nghiệp chung muôn loài
Hay là Thánh ư Như-Lai
Muốn cho ôn lại trọn bài đau thương?)
Đau thương là TÍNH vô thường
Vô thường là Tính đoạn trường xưa nay!
Ánh xuân gọi biển là mây
Gió thu gọi áng mây này làm mưa
Mười hai ṿng kết Nhân -Thừa
Cánh hoa TỨ ĐẠI nở đùa sắc hương!
...Đă chen trong cơi thương trường
Tâm linh vẫn giữ vẹn gương trong lành
Như sen kia nở bùn tanh
Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh, vẫn là...
Trăm năm trong cơi người ta
Đă duyên chồng vợ ắt là... ân dương
Một con nối dơi tông đường
KIM LIÊN phận gái
(sen vàng đó chăng?)
Sinh con chưa trọn tuần trăng
KIM HUÊ đă vội... sao băng chân trời...
Biển đông dù có bao khơi
Cũng khôn sánh được lệ người "quả phu"
Than ôi, tam giới mịt mù
Biết t́m đâu nhỉ cánh thu tuyệt vời?
Kim Huê, Ảnh của T́nh ơi!
Hoa rơi, hỏi ảnh sao phơi được cành?
T́nh, Hoa, Hoa, Ảnh, Ảnh, T́nh
Chẳng qua mộng huyễn, như Ḿnh với Ta!
Thôi th́ thôi, Ư Ta - bà
Thôi th́ thôi, nghĩa ta bà đó thôi!
KIM LIÊN L̀A ĐỜI
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại... ngậm ngùi nuôi con
Hai năm ruột héo gan ṃn
Kim Liên thắm thoát tuổi tṛn ba năm.
Vẫn là thiên lư đây chăng
Kim Liên bóng mộng mùa trăng hoa vàng
Phút giây cũng biệt trần gian
Thế là thôi! giữa nhân hoàn bao la.
Giờ đây C̉N MỘT M̀NH TA
Với vô biên cả một ṭa thương đau
"Khi tựa gối, khi cúi đầu
Khi ṿ chín khúc, khi chau đôi mày..."
GỐC Ba - La - Mật là đây:
Chiếu cho rơ, Kiến cho ngay vô thựng.
XUẤT GIA CẦU ĐẠO
(Lần thứ hai)
Vó câu in dấu đoạn trường
Quang âm dần tỏ soi
đường... Quan Âm
Ái hà trôi nổi phù vân
Một tay dong cánh buồm tâm vượt gịng.
(Ấy ai gan thép chí đồng
Lửa thiêng Tam muội cháy hồng tim ta! )
Siêu nhiên quyết vượt ái hà
Một đi, ĺa cửa, ĺa nhà, lên non.
"Gió năm non thổi ḷn hang dế..."
Tưởng công thầy Đạo đế t́m soi
Kiết già trên đỉnh xanh khơi
Quanh đầu đà hạnh, ngời ngời triêu dương
Chân tâm , chiếu kiến tỏ tường
Bản lai diện mục sáng gương trăng Rằm
Biển vàng sóng gợn lăn tăn
Thuyền ngư phủ bập bùng trăng lửa chài.
Thực Hiện: TN. Diệu Thiện
![]()
Về đầu trang